Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tiếc là bao nhiêu năm qua bà ta vẫn chưa được toại nguyện. Năm xưa rõ ràng bà ta và Tần Kiến Minh quen biết trước và có tình cảm với nhau, nhưng ông cụ nhà họ Tần sống chết không đồng ý cho bà ta vào cửa, cả nhà ép Tần Kiến Minh cưới Chương Duyệt. Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc Chương Duyệt chết, bà ta mới ly hôn rồi bước chân vào nhà họ Tần.
Ông cụ vì chuyện này mà dọn ra ngoài ở, Tần Tư Dã cũng chưa từng cho bà ta một sắc mặt tốt. Bà ta đã nghĩ đủ mọi cách cũng không thuần phục được Tần Tư Dã, ngược lại còn đẩy anh ra xa hơn, từ khi anh đi lính vào doanh trại thì không bao giờ về nhà nữa.
Lâm Nhã Nam không dám tin, ngã ngồi xuống ghế. Bọn họ toan tính bao nhiêu năm nay, vậy mà lại bị kẻ khác nẫng tay trên. Giờ Tần Tư Dã con cũng có rồi, cô ta phải làm sao đây?
"Lữ đoàn trưởng, tôi đến nhà con trai ở không quá đáng chứ? Chuyện người phụ nữ kia không cho tôi vào nhà, các anh có phải nên quản lý không?"
"Hai người cứ đến nhà tôi hoặc nhà khách trước đã. Tư Dã đi công tác khoảng một tuần là về, đợi cậu ấy về rồi mọi người muốn xử lý chuyện này thế nào thì thương lượng với nhau, được không?"
"Con trai tôi có nhà, tôi không đời nào đi ở nhà khách đâu!"
Mục Viễn Chinh nhíu mày, cũng chẳng hiểu Tần Kiến Minh nhìn trúng điểm gì ở người phụ nữ này, mặt mũi đầy vẻ toan tính và cảm giác ưu việt khiến người khác khó chịu: "Hay là hai người cứ đến nhà tôi trước đi, tôi cho người gọi vợ Tư Dã qua, mọi người nói chuyện một chút xem sao nhé?"
Lâm Phương Phỉ mở miệng định phản bác thì bị Lâm Nhã Nam kéo tay áo lại. Việc nhỏ không nhịn sẽ làm hỏng việc lớn, gặp người phụ nữ kia trước cũng tốt.
Cố Niệm nhận được tin nhắn thì không khỏi thở dài, cô chỉ muốn yên ổn sống qua ngày mà sao khó khăn thế không biết. Gửi con sang nhà Mạch Kim Hoa, Cố Niệm hỏi cô ấy có biết gì về hoàn cảnh gia đình Tần Tư Dã không.
"Cái này tôi cũng chịu, Đoàn trưởng Tần chưa bao giờ nhắc chuyện gia đình trước mặt mọi người. Tôi chỉ biết cậu ấy có ông nội là quan lớn cấp quân đoàn trưởng, bố cậu ấy hình như làm việc ở cơ quan chính phủ."
Bối cảnh gia đình như vậy thì dù ở thời đại nào cũng là danh gia vọng tộc rồi, thảo nào người phụ nữ kia lại vênh váo coi thường mình như thế!
"Em dâu, em đi gặp người nhà Tư Dã à?" Phùng Kiến Thiết thở hồng hộc chạy vào.
"Khoảng một tiếng trước có gặp một lần, cô đồng chí trẻ tuổi kia coi em là người giúp việc nhà Tần Tư Dã, cứ đứng đó chỉ tay năm ngón nên em nhốt cả hai ở ngoài cửa rồi."
"Anh nghe tin là vội chạy về ngay. Anh nói cho em biết, người phụ nữ đó không phải mẹ ruột của Đoàn trưởng Tần đâu. Từ khi bố cậu ấy tái hôn, Đoàn trưởng Tần đã dọn ra ngoài sống với ông nội rồi."
Phụ nữ ai cũng thích nghe chuyện phiếm, Mạch Kim Hoa hỏi chồng về mẹ ruột Tần Tư Dã. Phùng Kiến Thiết biết chuyện nhà họ Tần cũng không chi tiết lắm: "Anh chỉ biết mẹ ruột Đoàn trưởng Tần mất rồi, cậu ấy lớn lên bên cạnh lão thủ trưởng."
"Em biết anh Phùng muốn tốt cho mẹ con em. Em đi trước đây, Thuận Ca ngoan, không được nghịch ngợm nhé!"
Cố Niệm về nhà, thay chiếc áo khoác len cashmere mà Tần Tư Dã mua, tết một bím tóc đuôi sam rồi buộc dải khăn tay nhiều màu ở đuôi tóc. Nhìn khuôn mặt hồng hào, ngũ quan linh động của mình trong gương, cô mỉm cười. Tần Tư Dã rất khá, nhưng cô cũng đâu có kém cạnh gì!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


