Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

70, Mang Không Gian Dắt Con Đến Tìm Chồng Thủ Trưởng Ly Hôn Chương 24

Cài Đặt

Chương 24

"Nữ quân nhân đoàn văn công đều rất xinh đẹp mà, tiếc thật!"

"Em đừng nghĩ sai nhé, Đoàn trưởng Tần là người một lòng vì công việc, trước khi em đến, bọn chị có khi cả tháng trời chẳng thấy mặt cậu ấy một lần."

Tiếc thay một người tốt như vậy lại bị bác gái cả tính kế, mà cô cũng là đồng phạm. Mỗi khi nhớ lại chuyện này, rồi nghĩ đến sự chăm sóc Tần Tư Dã dành cho hai mẹ con, trong lòng Cố Niệm càng thêm áy náy.

Trước khi trời tối, họ đã làm xong hai cái nhà kính, năm cái còn lại đành phải đợi đến mai làm tiếp. Cố Niệm lại dặn dò những điều cần lưu ý khi đốt lửa trong nhà kính, nhiệt độ không được quá cao cũng không được quá thấp.

Bộ phận hậu cần điều vài binh lính cẩn thận đến trông coi nhà kính, còn những người làm việc thì đạp lên ánh trăng ra về.

Hôm nay Cố Niệm mệt thật sự, về nhà ăn cơm xong là nằm vật ra giường, nhà bếp và bát đũa đều do Tần Tư Dã dọn dẹp.

Bận rộn suốt hai ngày, cuối cùng hạt giống trong nhà kính cũng gieo xong. Cố Niệm ở nhà dán mấy cái ống bằng giấy xi măng để dùng, Tần Tư Dã trở về thu dọn hành lý, nói: "Anh phải đi công tác vài ngày, chậm nhất là mười ngày sẽ về."

"Anh phải tự bảo vệ mình nhé, đợi một chút em đi lấy cho anh ít đồ." Cố Niệm trở về phòng phía Đông, lấy từ trong không gian ra một ít thuốc, bao gồm thuốc giải độc, cầm máu, thuốc trị trật đả và cảm cúm, tất cả được chiết vào lọ nhỏ và dán nhãn cẩn thận. Cô còn lấy thêm găng tay bông, khăn quàng cổ, cùng một ít thịt khô và lương khô nén.

Trong không gian có đồng hồ điện tử và thuốc tây, nhưng đó là những món đồ thuộc về thập niên 80, lấy ra sẽ gây nghi ngờ.

Cô bỏ đồ vào ba lô rồi đưa cho Tần Tư Dã: "Em sẽ chăm sóc tốt cho gia đình và Thuận Ca, anh cứ yên tâm làm nhiệm vụ."

"Em cũng phải chăm sóc bản thân cho tốt." Tần Tư Dã cũng lấy ra một món quà, đó là một chiếc áo khoác dạ cashmere màu kaki, anh đã nhờ bạn dùng phiếu Hoa kiều để mua.

Chiếc áo này rất đẹp, ngay cả ở thập niên 80 cũng hiếm có người mặc nổi. Kiếp trước, Cố Niệm chỉ từng thấy bộ quần áo đẹp thế này trên họa báo mà thôi.

Bên ngoài vang lên tiếng còi ô tô, Tần Tư Dã xách hành lý vội vàng đi ra ngoài.

Buổi tối, Thuận hỏi bố đâu, Cố Niệm bảo thằng bé là bố có việc phải đi vắng vài ngày, sẽ rất nhanh trở về.

"Thuận Ca ngoan, Thuận Ca đợi bố về!"

Từ khi Tần Tư Dã đi, Thuận Ca ỉu xìu hẳn, chốc chốc lại chạy ra cửa ngóng. Buổi tối, Cố Niệm định chốt cửa đi ngủ thì thấy thằng bé ngồi trên giường lò, chống cằm nhìn chằm chằm ra cửa.

"Con ngoan ngoãn nghe lời, chịu khó ăn cơm thì bố sẽ mau về thôi. Nếu không chịu ngủ, bố biết được sẽ giận đấy nhé!"

"Thuận Ca đi ngủ." Thằng bé tự cởi quần áo, rồi bắt Cố Niệm mang chăn của Tần Tư Dã về, nó muốn ngủ trong chăn của bố.

"Bây giờ con ngủ với mẹ, đợi bố về rồi lại tìm bố nhé?"

Cái đầu nhỏ của Thuận lắc như trống bỏi: "Con trông chăn hộ bố."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc