Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chương 9: Xông pha giang hồ
Có Tô Tỉnh Tỉnh nhắc nhở, tìm người nhanh hơn nhiều.
Không biết ông lão kia đã nhìn chán thế tục hồng trần hay gì mà lại ở nơi thế này, xung quanh toàn là cây cối, không có bóng người. Cô còn tưởng hệ thống Tô Tỉnh Tỉnh xuất hiện bug.
"Lão bá!" Hạ Đường vừa đi vừa gọi người đang cuốc đất.
Ông lão nhấc mũ rộng vành lên: "Tiểu cô nương, sao lại là cô?" Ông lão nhìn thấy Giang Y bên cạnh Hạ Đường thì giật mình, chuẩn bị quỳ xuống.
"Lão bá, ta đỡ ông qua bên này." Giang Y vội vàng đỡ ông lão.
"Ôi già rồi, đi đường cũng không vững nữa." Ông lão cúi đầu khẽ hỏi Giang Y: "Sao đột nhiên Giang cô nương lại tới tìm ta? Có phải có chuyện gì không?"
"Ông đừng lo lắng, không có chuyện gì cả, ta chỉ tiện đường ghé thăm thôi."
Hạ Đường nhìn bóng lưng Giang Y dìu ông lão, có một loại cảm giác khó tả. Cô cảm thấy Giang Y không giống với đại hiệp hành tẩu giang hồ, nàng quá nhiệt tình, chẳng lẽ không sợ rước họa vào thân sao?
Không, cô quan tâm vớ vẩn làm gì, giang hồ hiểm ác, người ta có thể sống đến bây giờ thì tất nhiên là có bản lĩnh thật sự. Trái lại là cô, một tên lưu manh còn không giải quyết được.
Hạ Đường lắc đầu, bước nhanh theo Giang Y.
"Lão bá, người nhà của ông đâu?" Cô vừa hỏi xong mới nhớ đến sự tồn tại của Tô Tỉnh Tỉnh, nhưng nghĩ lại lại thôi. Nếu như gặp người nào cũng hỏi Tô Tỉnh Tỉnh, cô sợ não mình quá tải mất.
"Ôi, lão già ta chỉ có một mình, làm gì có người nhà chứ?" Ông lão lấy mũ rộng vành xuống quạt gió, gương mặt hiền lành.
Hạ Đường chợt nghĩ đến chuyện gì đó, cô lấy hà bao trên hông xuống: "Lão bá, ta đến lấy trâm cài tóc của ta."
"À à, cô nương đợi một lát để ta đi lấy."
Ông lão đứng dậy đi về phòng, không bao lâu sau đã đi ra: "Tiểu cô nương, ta giúp cô nương cất rất kỹ." Ông lão mở khăn tay ra để lộ cây trâm bên trong.
Sau khi nhận trâm, Hạ Đường nhanh chóng nhét hà bao vào tay ông lão.
"Cái này... Cô nương, cô nương làm gì thế? Ta đã nói một ông lão như ta không cần tiền bạc gì cả, nếu cho ta thì cô nương phải làm sao?"
"Lão bá nhận đi, chúng ta có tiền, có phải không Giang Y tỷ tỷ?" Hạ Đường nháy mắt với Giang Y nhưng Giang Y không hề nhìn cô.
"Cất đi, Tiểu Đường rất cảm kích hôm qua ông chở muội ấy một đoạn đường, trên đường đã nói rất nhiều, vì tìm ông chúng ta đã tốn không ít công sức."
Lời nói của Giang Y vẫn có tác dụng, không phải, chờ một lát! Nàng gọi mình là gì? Tiểu Đường...? Từ khi nào quan hệ của hai người họ tốt như vậy rồi? Hay là... Giả vờ trước mặt người khác?
"Không, chỉ cảm thấy hôm nay Giang Y tỷ tỷ hơi kỳ lạ." Hạ Đường rất để ý đến xưng hô ban nãy, cô đã thầm hỏi Tô Tỉnh Tỉnh, câu trả lời là: Ký chủ, hệ thống không phải vạn năng, ta chỉ có thể cung cấp trợ giúp cho cô trong giới hạn cốt truyện, còn chuyện ngày thường ta cũng bất lực.
"Hai vị cô nương, đến ăn quả mơ đi, vừa hái từ trên cây xuống rất tươi." Ông lão nhẹ nhàng đặt đĩa trái cây xuống.
"Cảm ơn lão bá!" Hạ Đường cầm một quả mơ cho vào miệng. Cô cắn một miếng, vị chua ghê răng, nhưng cô vẫn nở nụ cười. Ông lão trồng cây không dễ dàng, cô không thể làm người ta buồn được.
"Chua quá thì đừng ăn."
Hạ Đường quay đầu nhìn Giang Y ở bên cạnh, hơi lúng túng: "Thật ra không chua lắm." Nhưng cô vẫn đặt quả mơ chưa cho vào miệng về chỗ cũ.
"Mơ chín vào cuối mùa xuân đầu mùa hè, nên bây giờ mơ chưa chín lắm, không ăn nhiều được. Tuy nhiên, nếu dùng để ngâm rượu sẽ có hương vị đặc biệt, có cơ hội cô nương nếm thử xem."
"Giang Y tỷ tỷ, tỷ biết nhiều thật đấy!" Hạ Đường khen từ tận đáy lòng.
"Hành tẩu giang hồ nhiều năm như thế, thấy nhiều thì đương nhiên sẽ biết nhiều."
"Đúng rồi Giang Y tỷ tỷ, tiếp theo tỷ... Định đi đâu? Vẫn đi khắp nơi xông pha giang hồ à?" Câu hỏi có vẻ bâng quơ nhưng Hạ Đường đã muốn hỏi từ lâu.
Mặc dù chuyện cô làm không tiện nói cho người khác biết, không biết có gặp nguy hiểm không, nhưng chỉ cần Giang Y ở bên cạnh thì dường như rất thú vị rất yên tâm.
"Hành tẩu giang hồ không có chỗ ở cố định, đi tới đâu thì ở nơi đó, nhưng ta khá để ý đến hướng đi sau này của cô nương."
"Muội?" Hạ Đường không ngờ Giang Y sẽ hỏi như thế, cô đưa tay chỉ mình rồi nhếch miệng cười: "Giống như tỷ, xông pha giang hồ làm việc nghĩa!"
"Cô nương? Xông pha giang hồ?" Lúc này vẻ mặt của Giang Y rất khó diễn tả. Tiểu nha đầu này đúng thật là không biết trời cao đất rộng, không biết võ công, hơn nữa nhìn qua không thông minh lắm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


