Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hệ thống nói tôi công lược nhầm người rồi Chương 14: Nhạc Hổ Sơn

Cài Đặt

Chương 14: Nhạc Hổ Sơn

Chương 14: Nhạc Hổ Sơn

"Giang Y tỷ tỷ..." Hạ Đường quyết định nói gì đó như là nhận sai, vốn dĩ cũng không phải chuyện gì to tát... Cô đi lên hai bước, nắm vạt áo của Giang Y: "Muội biết sai rồi, muội nên chăm chỉ luyện võ, còn lén chạy xuống núi. Sau... Sau này muội sẽ không..."

Giang Y không nói chuyện, mặc cho Hạ Đường túm lấy.

"Giang Y tỷ tỷ, sao... Sao ở đây lại trói một người thế? Hắn ta... Phạm tội à?" Khi đi ngang qua một cây cột, Hạ Đường nhìn thấy một người bị trói giữa không trung, hình như hôm qua đi qua đây không có người này.

"Trại phát hiện người khả nghi, hỏi gì cũng không chịu nói, cho nên cứ trói như thế."

"Giang Y tỷ tỷ, hay là muội đi thử xem?" Nhân cơ hội này biểu hiện bản thân, lấy công chuộc tội.

"... Được, nhưng cô nương không thể đến gần, hắn ta biết võ công." Giang Y nghĩ đến thủ đoạn mà Hạ Đường đối phó Uông Ngân Viễn, nàng cảm thấy có thể để Hạ Đường thử một lần.

Hạ Đường không biết võ công nhưng có nhiều trò khôn vặt.

Lúc đi trên đường, Hạ Đường đánh thức Tô Tỉnh Tỉnh, hỏi thông tin chi tiết và mục đích của người này. Cô không hỏi thì thôi, vừa hỏi thì giật nảy mình. Đây là thám tử do Nhạc Hổ Sơn phái đến, mà mục đích là thăm dò địa hình để tiến đánh Trại Thanh Y.

Đương nhiên lần này cô không thể hỏi thẳng như lần trước, cô sợ biết quá nhiều sẽ bị xem là mật thám, bị treo ngược lên như người này.

Người canh giữ nhìn thấy ánh mắt ra hiệu của Giang Y hạ dây thừng xuống, mặc dù người còn bị trói nhưng nàng vẫn không yên tâm, đứng gần Hạ Đường thêm hai bước.

"Rõ ràng, ngươi xuất hiện ở gần trại chắc chắn là có mưu đồ, không phải... Chỉ để hái quả dại chứ?"

Người bị trói im lặng, không hề nhìn Hạ Đường.

Hừm, không dùng được.

"Bị bắt là do ta kém cỏi, muốn giết thì cứ giết đi."

Người này vừa gào lên vừa giãy dụa, khiến Hạ Đường hoảng sợ liên tục lui lại.

Làm gì thế, làm gì thế? Muốn chết thì chết đi, sao phải kích động như thế chứ? Như muốn đồng quy vu tận vậy.

Giang Y rút bội kiếm ra bảo vệ Hạ Đường ở phía sau.

"Đừng!" Hạ Đường nắm tay giơ kiếm của Giang Y: "Vẫn chưa hỏi được kế hoạch của bọn chúng, không thể giết được."

"Đừng hỏi, chuyện đó không còn quan trọng nữa. Cô nương về nghỉ ngơi đi, ta đã có cách giải quyết hắn ta."

Ngay cả Hạ Đường cũng có thể đoán được thân phận của người này, có thể thấy được người phái hắn ta ra ngu xuẩn thế nào, nhưng không thể vì thế mà khinh thường kẻ địch. Mặc dù địa thế của Trại Thanh Y ở trên cao, dễ thủ khó công nhưng về lâu về dài vẫn sẽ có nguy hiểm, nên chỉ đề phòng thôi là chưa đủ.

Nhưng chuyện tiếp theo không thể để Hạ Đường xen vào nữa, rõ ràng là sợ muốn chết nhưng vẫn ở đây khoe khoang.

"Tỷ không giết hắn ta chứ?"

"Giết hắn ta cũng vô dụng."

"Vậy... Tỷ phải đề phòng nhiều hơn, muội đi về trước."

Nếu như mấy hôm trước nghe thấy có người muốn tấn công Trại Thanh Y, chắc chắn Hạ Đường sẽ nghĩ mọi cách ngăn cản chuyện này xảy ra. Tuy nhiên, bây giờ... Trại Thanh Y khác hẳn với tưởng tượng của cô, người nào trong trại cũng biết võ công, muội muội của trại chủ Trại Thanh Y lợi hại như thế, huống chi là trại chủ.

Mà trại chủ đâu? Có người muốn tiến đánh trại của bọn họ nhưng lại không ra xem một chút, tự tin thế sao?

Được rồi, trại chủ không lo lắng, Hạ Đường cô cũng không cần lo.

Hạ Đường về đến phòng, không có việc gì làm, trong lòng khó chịu. Đây không phải phòng của cô, đồ vật ở đây là của Giang Y. Đúng rồi, những quả mơ cô vừa hái chắc đang ở trong bếp, đi xem thử xem.

Trước kia, khi lướt Weibo, cô thấy một blogger hướng dẫn làm mứt mơ, cảm thấy thú vị nên cô đã lưu lại. Quá trình làm không khó, nhưng cô hiếm khi vào bếp, nơi này lại không có ga, nhưng dựa vào tài trí của cô, chắc chắn sẽ không thất bại.

Vừa bước vào sân đã thấy dì Tâm ngồi xổm trên đất rửa mơ, cô đi qua chào hỏi, rồi ngồi xuống: "dì Tâm, sao lại nhiều mơ thế..."

Ôi trời, cả một giỏ...

"Haiz, còn nói nữa, không biết mấy tên ngốc nào mang đến, chắc là hái hết cả cây mơ, không biết ăn bao giờ mới hết."

Hạ Đường cười trừ...

Ngốc, đúng là ngốc...

Ai ngốc đây? Mình? Giang Y? Hay là người hái mơ?

"dì Tâm, bà đừng vội, giao cho ta, để ta xử lý những quả mơ này, chờ làm xong sẽ cho bà nếm thử."

Hạ Đường nhìn giỏ mơ này cũng cảm thấy rất đau đầu, thôi, cam chịu số phận vậy. Ai bảo cô rảnh rỗi ra ngoài hái mơ làm gì.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc