“Con, con...” Tang Kiến Bang tức đến đỏ bừng mặt.
“Con cái gì mà con? Bố đã nuôi con được một ngày nào chưa? Đã cho con một xu nào chưa? Đã làm tròn trách nhiệm của một người bố chưa? Bố chẳng làm gì cho con cả. Vậy thì đừng mơ tưởng dạy dỗ con như một người bố. Hơn nữa, là các người nợ con! Nếu không phải các người sơ suất, các người tự đại, sao lại bị bảo mẫu đánh tráo con gái mà không hay biết! Con vì các người mà chịu nhiều khổ sở như vậy, đến khi các người chết cũng không trả hết được! Các người nợ con cả đời!”
Tang Kiến Bang lảo đảo lùi lại hai bước, Đổng Quế Cầm cũng tái mét mặt, bàn tay đang ôm Tang Kiều vô thức buông lỏng.
“Tang Du, sao con có thể nói bố mẹ như vậy, con nói như vậy khác gì dùng dao đâm vào tim chúng ta!” Đổng Quế Cầm khóc lóc nói.
“Hừ, các người đã hủy hoại cả đời con, con nói như vậy có gì sai chứ.”
“Chị ơi, chị đừng như vậy...” Tang Kiều mấy bước xông đến trước mặt Tang Du, muốn bày ra dáng vẻ bảo vệ bố mẹ.
Tang Du tát hai bạt tai vào mặt Tang Kiều.
“Chưa bị đánh đủ sao, tôi đánh cô thêm mấy cái nhé.”
Tang Kiều ngã ngồi xuống đất, trông vô cùng thảm hại.
Đổng Quế Cầm theo bản năng muốn đỡ Tang Kiều dậy, nhưng bị Tang Du lạnh lùng nhìn chằm chằm, động tác vô thức dừng lại.
“Tang Du, đừng làm loạn nữa.”
“Không làm loạn cũng được thôi, đưa tiền cho con đi, để mọi người xem con gái ruột của các người đáng giá bao nhiêu trong lòng các người.” Tang Du nhìn Đổng Quế Cầm.
“Con, con đang nói gì vậy...” Đổng Quế Cầm không thể tin nổi nhìn Tang Du với tính cách thay đổi hoàn toàn.
“Sao, vừa nghe thấy tiền thật bạc thật thì bị điếc có chọn lọc à?” Tang Du đi vào phòng, kéo mấy cái rương mà nguyên chủ mang từ nhà họ Tang về ra. Cô tiện tay cầm lấy một cái búa, trực tiếp đập vỡ khóa trước mặt mọi người. “Nào, chúng ta cùng xem nhà họ Tang, gia đình giàu có, gả con gái thì của hồi môn có những gì!”
Nhìn rõ những thứ bên trong, sắc mặt bố mẹ Tang đột nhiên thay đổi.
Thẩm Hòa Bình hừ lạnh một tiếng.
Khương Uyển Duyệt không có khả năng giữ bình tĩnh như Thẩm Hòa Bình, bà mỉa mai nói: “Nhà họ Tang thật là hào phóng. Một thùng toàn đá cũ nát thế này, gom đủ cũng không dễ đâu.”
Khóe môi Tang Kiến Bang mấp máy, hồi lâu cũng không nói được lời nào. Ông ta nhìn Đổng Quế Cầm, giơ tay lên tát một cái: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
Đổng Quế Cầm bị đánh đến mức đầu nghiêng sang một bên, má nhanh chóng sưng đỏ lên: “Tôi, tôi...”
Đổng Quế Cầm không thể ngờ Tang Du lại dám mở rương của hồi môn trước mặt bố mẹ Thẩm. Lại còn là ngay trong ngày cưới. Thế này thì bà ta không thể vu oan rằng số đá đó là do Tang Du đổi. Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ!
Đổng Quế Cầm theo bản năng nhìn về phía Tang Kiều.
“Chậc chậc, cao tay, thật sự cao tay, thảo nào các người có thể trở thành người giàu nhất Hải Thành! Các người không phát tài thì đúng là chuyện lạ.”
Mặt mũi Tang Kiến Bang và Đổng Quế Cầm nóng bừng.
"Tang Du, con... con đừng có nói móc nữa, chuyện này bố thật sự không biết gì cả." Tang Kiến Bang mãi mới nặn ra được một câu.
Đổng Quế Cầm thấy Tang Kiến Bang đã lên tiếng, như tìm được chỗ dựa tinh thần, cũng vội vàng nói theo: "Không biết là người hầu nào trong nhà đã chuyển nhầm rương, cái... cái cục đá này tôi còn có việc khác cần dùng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)