Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Anh Ngũ liếc nhìn tên đàn em, anh ta hiểu ý, lén lút bám theo sau Tang Du.
Tang Du biết có cái đuôi theo sau nhưng cô đang ở chợ đen, bị theo thì kệ thôi.
Cô thả lỏng suy nghĩ. Họ sắp về nông thôn, trang phục tất nhiên phải gần gũi với dân làng.
Những chiếc sườn xám hay váy vóc của Khương Uyển Duyệt đều không hợp, cần phải thay mới.
Bộ vest Tôn Trung Sơn và áo sơ mi của Thẩm Hòa Bình cũng cần đổi.
Quần áo của Thẩm Trắc Nam thì đỡ hơn, anh đang nằm, chỉ cần mua cho anh hai bộ đồ ngủ là được.
Tang Du cũng cần tự may thêm vài bộ cho mình. Quần áo của nguyên chủ đều bị Tang Kiều tìm mọi cách làm hỏng, chỉ còn bộ đang mặc là còn tốt.
Nghĩ lại, nguyên chủ cũng khổ, con gái ruột bị con nuôi chèn ép đến mức này.
Quần áo có thể đến cửa hàng mua đồ may sẵn, chỉ cần chú ý kiểu dáng một chút.
Quần áo may sẵn ở chợ đen đa phần là đồ cũ.
Tang Du đi thẳng qua, đi được một đoạn ngắn, cô thấy chỗ bán vải bông gần khu bán quần áo.
Tang Du mua hai cuộn.
Tiếp đó, cô mua một ít đường đỏ, đường trắng, sữa mạch nha, gạo, mì và dầu ăn.
Đồ nhiều quá, Tang Du mua thêm một chiếc gùi, bỏ tất cả đồ vào, rồi nhân lúc người khác không để ý, cô chuyển hết vào không gian.
Tang Du đi dạo một lát, mua thêm một số nhu yếu phẩm hàng ngày, thấy thịt heo cũng mua một tảng lớn, còn mua hai con gà và hơn chục con gà con.
Mua xong gà con, cô mới chợt nhớ ra việc nuôi gà thời này cũng có quy định, không thể nuôi tùy tiện...
Thôi, lỡ mua rồi cùng lắm thì cứ cất trong không gian trước, khi đến nơi rồi tìm xem trên núi gần đó có chỗ nào kín đáo không, có thể lén lút nuôi.
Tang Du ban đầu định nếu thấy đồ cổ gì thì mua luôn, nhưng không thấy.
Cô nhìn đồng hồ thấy cũng gần đủ thời gian nên rời khỏi chợ đen.
Tên đàn em gác cổng vẫn bí mật theo dõi Tang Du.
Khi Tang Du rẽ, cô tăng tốc bước chân, sau đó nhanh chóng lách mình biến vào không gian. Tên đàn em đuổi đến nơi thì đã không còn bóng người.
Anh bực tức dậm chân, cuối cùng đành quay về tìm anh Ngũ.
Tang Du khi đã chắc chắn anh ta đã đi mới bước ra khỏi không gian.
Cô nhanh chóng quay về nhà họ Thẩm, lén lút đi vào bằng cửa sau, nhẹ nhàng khóa cửa rồi về phòng ngủ.
Phòng ngủ của Thẩm Trắc Nam được trang bị đầy đủ, có cả phòng vệ sinh và phòng thay đồ riêng.
Khoảnh khắc Tang Du bước vào, Thẩm Trắc Nam đã tỉnh táo. Nửa đêm nửa hôm người phụ nữ này đã đi đâu?
Cô rốt cuộc có bao nhiêu bí mật?
Tang Du vào phòng vệ sinh rửa mặt, sau đó mới leo lên giường.
Tang Du nghiêng đầu, mượn ánh trăng nhìn khuôn mặt tuấn tú của Thẩm Trắc Nam, vươn tay véo nhẹ một cái, rồi không khách khí sờ soạng cơ bụng anh.
Thẩm Trắc Nam: !!!
Tang Du sờ đã tay mới rụt về: “Thẩm Trắc Nam, bây giờ anh đúng là chẳng phải lo nghĩ gì, ghen tị với anh một giây.”
Nói xong, Tang Du ôm Thẩm Trắc Nam và ngủ thiếp đi.
Thẩm Trắc Nam: Có thể nói rõ hơn chút không, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Người phụ nữ này trông như mệt rã rời, cô đang bận rộn chuyện gì?
Chuyện gia đình ư?
Tang Du ngủ một giấc đến sáng.
Cô mở mắt, mới nhận ra mình đã ngủ quên. Tang Du vội vã đứng dậy, vừa ra khỏi phòng, cô đã thấy chị giúp việc đang dọn dẹp phòng.
“Cô Du tỉnh rồi, phu nhân bảo tôi nói với cô là bà ấy tự mình đi bệnh viện rồi, cô cứ ở nhà nghỉ ngơi hôm nay.” chị giúp việc ôn tồn nói.
“Vâng ạ.”
“Bữa sáng đã làm xong rồi, cô ăn bây giờ không?”
“Được.”
“Để tôi mang lên cho cô.”
“Cảm ơn.”
Tang Du ăn xong mới nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ rồi.
Đúng là ngủ quên thật.
Vì Khương Uyển Duyệt đã bảo cô ở nhà, vậy thì cô ngủ thêm chút nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


