Mẹ Lý nhìn bố Lý uống viên thuốc thì sốt ruột.
“Còn chưa kiểm tra sao ông có thể cứ thế mà uống chứ?”
Bố Lý: “Con gái mình gửi tới tôi có gì mà không thể uống.”
“Bức thư đó bà xem rồi quả thực là con gái chúng ta viết, con gái chúng ta lại không hại chúng ta.”
Bố Lý bỏ thuốc vào miệng đã chuẩn bị sẵn tâm lý thuốc sẽ rất đắng.
Không ngờ vào miệng liền tan, ông còn chưa kịp phản ứng thuốc đã biến mất, chỉ lưu lại mùi thơm ngát đầy miệng.
Bố Lý sững sờ.
Mẹ Lý nhìn biểu cảm của bố Lý vô cùng căng thẳng: “Sao vậy, khó chịu ở đâu?”
“Thuốc này tuyệt đối là đồ tốt, bây giờ tôi cảm thấy cơ thể ấm áp, đặc biệt là chỗ bị thương trước kia.”
Mẹ Lý không dám tin, sao có thể có loại thuốc có hiệu quả nhanh như vậy.
“Ông chắc chắn chứ ông già nhà nó, ông uống thuốc xong đến bây giờ còn chưa đầy năm phút đâu.”
Bố Lý: “Tôi rất chắc chắn, bà cũng uống một viên thử xem, tôi còn có thể lừa bà sao.”
“Tính cách của con gái nhà mình bà còn không hiểu sao?? Lương thiện nhất rồi, có oán hận chúng ta hơn nữa nó cũng chỉ mong chúng ta tốt.”
Mẹ Lý rất tán thành lời bố Lý nói.
Nếu không con gái sao có thể thà tự mình đi xuống nông thôn cũng không cãi vã quá nhiều với họ, chính là sợ chọc tức họ sinh bệnh.
Mẹ Lý vì vừa rồi còn nghi ngờ con gái mà có chút áy náy.
Nghĩ ngợi một chút đổ ra một viên thuốc đông y nuốt xuống.
Mẹ Lý: “Ông già nhà nó, ông nếm ra mùi vị gì không? Sao tôi còn chưa kịp phản ứng thuốc đã biến mất rồi?”
Bố Lý: “Tôi cũng không nếm ra mùi vị gì, nhưng trong miệng tràn ngập mùi thơm của thuốc.”
“Bà cảm thấy thế nào, cơ thể có ấm lên không.”
Mẹ Lý cảm nhận cơ thể có cảm giác ấm áp.
“Có, cơ thể ấm áp, rất thoải mái.”
“Ông già nhà nó, xem ra thuốc bổ này thật sự là đồ tốt.”
“Chúng ta cất kỹ nó đi, đợi ba bốn tháng nữa chúng ta đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe.”
Bố Lý nhìn nhân sâm và linh chi trong hộp, nghĩ bụng nếu viên thuốc đông y này hiệu quả tốt như vậy.
Nhân sâm và linh chi này chắc cũng không kém.
Lập tức nghĩ đến vị thủ trưởng cũ sức khỏe ngày càng sa sút đã nhập viện.
“Nhân sâm và linh chi tôi mỗi loại lấy đi một phần.”
Vốn định mang cả hộp đi luôn.
Nghĩ đến hộp là do con gái gửi tới, vẫn là dùng vải gói riêng từng thứ lại lấy một cái hộp ở nhà đựng vào.
Bố Lý nghĩ đến viên thuốc đông y đó quá mức nghịch thiên, từ bỏ ý định lấy một viên cho thủ trưởng cũ uống.
Thủ trưởng cũ bây giờ đang ở bệnh viện, nếu uống viên thuốc phục hồi quá nhanh sẽ khó giải thích.
Ông không thể đẩy con gái vào tình cảnh nguy hiểm.
Con gái có thể gửi loại thuốc tốt như vậy đến cho họ uống, đó là nó tin tưởng họ, họ không thể để con gái thất vọng.
Bố Lý cầm một phần nhân sâm và linh chi đến phòng bệnh thủ trưởng cũ đang nằm.
Thủ trưởng cũ nằm phòng bệnh đơn, lúc này con trai ông ấy đúng lúc đang ở đó.
Dương Vệ Quân nhìn bố Lý bước vào phòng bệnh.
Dương Vệ Quân: “Chú Lý, đến thăm bố cháu ạ?”
Bố Lý: “Đúng vậy, thủ trưởng cũ hôm nay thế nào?”
Dương Vệ Quân: “Vẫn như cũ, hôm nay chỉ tỉnh táo chưa đầy một tiếng, cơm cũng không ăn được.”
Dương Vệ Quân nhìn người cha gầy đi hai vòng trên giường rất đau lòng.
Dạo này thời gian cha tỉnh táo đã ngày càng ít đi.
“Đứa trẻ ngoan, dạo này cháu vất vả rồi.”
“Thủ trưởng cũ sẽ khỏe lại thôi, cháu phải tin tưởng ông ấy.”
“Lúc khổ cực nhất khó khăn nhất chúng ta đều vượt qua rồi, ông ấy sao có thể bị chút bệnh vặt này đánh gục.”
Dương Vệ Quân nghe lời an ủi của bố Lý lập tức đỏ hoe hốc mắt.
Dạo này chỉ cần có thời gian cậu liền đến bệnh viện túc trực bên cha, không ai biết sự sợ hãi và cố tỏ ra mạnh mẽ của cậu.
Nghe lời của an ủi của bố Lý, cậu trong nháy mắt cảm thấy rất tủi thân, nước mắt không kìm được vừa dứt.
“Đứa trẻ ngoan, chú biết cháu sợ, hôm nay chú mang đồ tốt đến cho cháu này, cháu xem thử đi.”
Bố Lý mở hộp ra lấy nhân sâm và linh chi được bọc trong vải đưa cho Dương Vệ Quân.
Dương Vệ Quân nhận lấy mở lớp vải bọc ra để lộ nhân sâm và linh chi bên trong.
Dương Vệ Quân kích động nhìn bố Lý: “Chú Lý, những thứ này...”
“Dì Khương của cháu đã xem qua rồi, xác định là nhân sâm hoang dã và linh chi hoang dã khoảng trăm năm tuổi.”
“Cháu lại tìm bác sĩ đông y chuyên môn xem thử, dù sao dì Khương của cháu không phải là bác sĩ đông y chuyên môn.”
“Sau đó hỏi bác sĩ điều trị chính của thủ trưởng cũ xem là sắc thuốc hay cho thủ trưởng cũ dùng thế nào.”
Dương Vệ Quân thực ra rất muốn nhận nhưng cậu cũng biết giá trị của những thứ này.
“Chú Lý thứ này quá quý giá rồi, hai thứ này bây giờ không phải có tiền có quyền là có thể mua được, chú cho cha cháu dùng thì chú không còn nữa.”
Bố Lý: “Thuốc chính là phải cho người cần dùng mới có thể phát huy tác dụng của nó.”
“Nếu không có ơn tri ngộ của thủ trưởng cũ sao chú có thể đi đến ngày hôm nay, huống hồ chú bây giờ còn trẻ cũng không cần những thứ này.”
Dương Vệ Quân biết chú Lý là vì muốn cậu không có gánh nặng tâm lý mà nhận lấy, mới nói như vậy.
Làm nghề như bọn họ có mấy ai trong cơ thể không có chút vết thương ngầm.
Đặc biệt là chú Lý tuổi còn trẻ đã ngồi lên vị trí sư đoàn trưởng không phải do chú ấy may mắn.
Chú Lý lúc trẻ đi làm nhiệm vụ có nguy hiểm vĩnh viễn đều xông lên phía trước nhất, nhiều lần từ quỷ môn quan xông qua.
Phần ân tình này cậu ghi nhớ rồi, cậu còn trẻ, tương lai còn dài.
“Vậy cháu không khách sáo với chú nữa chú Lý, cha cháu bây giờ quả thực cần những thứ này.”
“Hai ngày trước bác sĩ điều trị chính của cha mới nói nếu có nhân sâm hoang dã lâu năm thì tốt rồi.”
“Cháu đã hỏi khắp các bệnh viện có thể hỏi không có một nhà nào có.”
Bố Lý: “Dùng được là tốt rồi, được rồi, cháu cũng đừng quá lo lắng.”
“Phải ăn uống nghỉ ngơi đúng giờ, đừng làm cơ thể suy sụp.”
“Cha cháu còn cần cháu đấy, đợi ông ấy tỉnh lại thấy bộ dạng tiều tụy này của cháu chẳng phải sẽ xót chết sao.”
Dương Vệ Quân: “Cháu sẽ chăm sóc tốt cho bản thân chú Lý, cảm ơn chú Lý.”
Bố Lý: “Chú về trước đây, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho chú.”
Bố Lý ngồi trên chiếc xe Jeep quân sự về nhà, nghĩ đến thân hình gầy gò không ra hình người của thủ trưởng cũ.
Định bụng hỏi con gái xem vị lão trung y kia có cách nào không.
Nhỡ đâu có cách thì sao?
Cùng lắm thì ông cũng có thể hỏi con gái xem có thể nhường hai viên thuốc đông y của mình cho thủ trưởng cũ không.
“Đến bưu điện gần nhà nhất.”
Tài xế: “Vâng, thưa sư đoàn trưởng.”
Bố Lý định gửi bức điện báo bảo con gái gọi điện thoại cho ông.
Viết thư qua lại phải mất hơn một tháng, ông sợ thủ trưởng cũ không đợi được đến lúc đó.
Ở bưu điện gửi điện báo cho con gái xong, trong lòng bố Lý nhẹ nhõm đi không ít.
Không biết tại sao, ông có một loại cảm giác, cảm thấy con gái có thể có cách.
Mẹ Lý nhìn bố Lý trở về tâm trạng không tồi: “Thế nào, sức khỏe thủ trưởng cũ khá hơn chút nào không?”
Bố Lý: “Không, ngày càng gầy, bây giờ mỗi ngày thời gian tỉnh táo chưa đầy một tiếng, đồ ăn cũng không ăn được mấy.”
Mẹ Lý hồ nghi nói: “Vậy sao thấy tâm trạng ông hình như không tồi vậy?”
Bố Lý: “Tôi gửi điện báo cho con gái rồi, bảo nó gọi điện thoại cho tôi.”
Mẹ Lý kích động vô cùng: “Thật sao? Vậy khi nào con gái mới nhận được điện báo.”
“Ông gửi số điện thoại bàn ở nhà hay ở văn phòng ông?”
Bố Lý: “Đoán chừng ngày mai là nhận được thôi, gửi số ở nhà, đây chẳng phải là nghĩ bà cũng có thể nghe giọng con gái sao?”
Mẹ Lý cười hờn dỗi: “Coi như ông có lương tâm.”
Bố Lý: “Tôi không có lương tâm lúc nào?”
Mẹ Lý: “Hừ”
Bố Lý nhìn người vợ trên mặt đã có nụ cười.
Con gái không chỉ tha thứ cho họ, còn gửi cho họ nhiều đồ tốt như vậy.
Nghĩ đến có lẽ vài năm nữa con gái có thể trở về rồi.
Trong lòng ngày càng có hy vọng, tâm trạng cũng tốt lên không ít.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

