Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thần Chứng Khoán: Chỉ Mình Tôi Thấy Được Thông Tin Ẩn Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

"Mày xoắn cái gì?"

Tuy ngoài miệng Trần Tiêu nói cứng như vậy, nhưng trong lòng cũng chùng xuống. Dòng thông báo nổi trên máy tính và điện thoại hôm qua đã thay đổi.

[Ngày 24 tháng 5, Sữa Hà Than mức tăng cao nhất 10.00%]

Thông tin đã cập nhật, ngày mai Sữa Hà Than sẽ tăng trần sao?

Tin tức này chuẩn hay không, phải xem hôm nay Gỗ Lục Nguyên có lên được mức 6.7% hay không đã.

Trần Tiêu và Lưu Hâm cứ thế trố mắt nhìn bảng điện tử suốt cả buổi sáng.

Đến 11 giờ 30 phút, khi phiên sáng đóng cửa, cổ phiếu Gỗ Lục Nguyên vốn rất ổn định vào cuối phiên hôm qua, hôm nay hiệu suất lại đang âm 2.3%.

"Anh Tiêu này, tranh thủ lúc mới lỗ hai điểm (2%), cắt lỗ đi thôi. Món này không phải thứ anh em mình chơi được đâu."

Trần Tiêu an ủi: "Đừng vội, cứ để hết hôm nay đã. Nếu lỗ thì mai rút, thề không bao giờ đụng vào nữa."

Thấy cậu bạn cố chấp y hệt mình ngày trước, Lưu Hâm thở dài thườn thượt như ông bố già bất lực. Trong đầu cậu ta đã bắt đầu tính xem làm thêm việc gì kiếm tiền nhanh để còn trả nợ.

Hai người định xuống lầu ăn cơm.

Cát Ngọc Tranh đã rình cơ hội này từ lâu.

"Đi ăn cơm à? Tiện thể mua hộ tao suất cơm phần với?"

Lưu Hâm đang bực mình, gắt gỏng đáp: "Tao ăn xong đi học luôn, không quay lại đâu."

"À, thế thầy điểm danh thì điểm danh hộ tao nhé," Cát Ngọc Tranh đổi giọng nhờ vả.

Lưu Hâm: "..."

Trần Tiêu không nói gì, cười thầm trong bụng rồi cùng Lưu Hâm ra khỏi phòng.

Đi được một đoạn xa, Lưu Hâm bắt đầu bật chế độ "càm ràm" thường ngày.

"Mẹ kiếp, đúng là không biết nhục. Kỳ trước nợ tao hơn ba trăm tiền cơm, tuyệt nhiên không nhắc tới một chữ, thế mà vẫn còn mặt mũi mở miệng nhờ vả, đúng là..."

Trần Tiêu chỉ mỉm cười lắng nghe.

Sau khi xả giận đã đời, Lưu Hâm thắc mắc: "Ủa? Sao mày không chửi cùng tao?"

Trần Tiêu cười gật đầu: "Ừ, Cát Ngọc Tranh là đồ khốn nạn. Thế đã vừa lòng chưa?"

Lưu Hâm bĩu môi: "Mày trả lời bố mày cho có lệ thế à?"

"Cút!"

...

Hai người gọi cơm xong, Lưu Hâm suy nghĩ một chút rồi quyết định mở lời: "Tiêu này, bán đi thôi. Tiền lỗ bố gánh cho mày một nửa."

Trong lòng Trần Tiêu chợt thấy cảm động. Thứ tình cảm không pha chút toan tính này, phải đến kiếp trước sau khi tốt nghiệp, anh mới nhận ra nó đáng quý đến nhường nào.

"Xéo đi, còn lải nhải nữa tin tao lấy tiền của mày mua hết cổ phiếu rác không?"

"Đệt! Thằng ngu này hết thuốc chữa rồi."

Lưu Hâm chửi một câu rồi không khuyên nữa.

Cậu ta rất hiểu Trần Tiêu, bởi vì cậu ta từng trải qua rồi. Con người ta một khi đã bị lòng tham làm mờ mắt thì phải đâm đầu vào tường đến sứt đầu mẻ trán mới chịu tỉnh ngộ.

Nói cũng vô dụng thôi.

Chỉ mong Trần Tiêu làm được như lời đã nói, lỗ ngày đầu là nghỉ, sau này không đụng vào nữa.

Đừng bao giờ có tư tưởng gỡ gạc, như thế chỉ càng lún càng sâu thôi.

Ăn xong, Lưu Hâm lười về phòng nên chạy thẳng lên giảng đường ngủ.

Trần Tiêu thì gọi một suất cơm hộp mang về, thong thả đi về ký túc xá.

Chân vừa bước lên bậc tam cấp, phía sau bỗng có tiếng gọi.

"Này, bạn học ơi, bạn học."

Trần Tiêu quay đầu lại nhìn, hóa ra là Đàm Tranh.

"Sao thế người đẹp? Có việc gì không?"

Đàm Tranh: "..."

"Tiếc quá, không giống đâu. Nếu giống thì tôi đã gọi cho cậu rồi."

"À." Đàm Tranh có chút thất vọng. "Vậy... thế cũng cảm ơn cậu nhé."

"Khách sáo làm gì, không còn việc gì thì tôi lên phòng trước nhé?"

"Tạm biệt."

Trần Tiêu gật đầu, xoay người lên lầu.

Trước mắt không ai hay việc gì quan trọng bằng việc kiểm chứng dòng thông tin ẩn lơ lửng trên màn hình.

Có thể nói tính xác thực của nó quan trọng chỉ sau sự sống và cái chết.

Sống lại một đời, Trần Tiêu thấu hiểu sâu sắc rằng, con người ta một khi có tiền là giải quyết được hơn 90% phiền não.

10% còn lại không giải quyết được, khả năng cao là do tiền chưa đủ nhiều.

Huống hồ là Đàm Tranh, người vẫn khiến lòng anh lấn cấn.

Bản thân trồng cây si suốt bốn năm, lại không bằng một gã con trai tướng mạo hèn hạ dâng lên bó hoa kèm chiếc nhẫn kim cương.

Chiếc nhẫn đó giá chỉ có hơn 9000 tệ.

Mà sau này anh mới nghe nói, hơn 9000 tệ chỉ là giá niêm yết, thực tế gã kia chỉ tốn có 200 tệ là đã yêu đương với cô ta được cả một học kỳ.

Còn thật hay giả thì Trần Tiêu chịu, chuyện đó xảy ra hồi năm nhất đại học.

Về đến ký túc xá, Cát Ngọc Tranh đang đói như sói, nhìn thấy hộp cơm trên tay Trần Tiêu thì mắt sáng rực lên.

"Vãi chưởng, cảm ơn anh Tiêu, bao nhiêu tiền thế, mai tao gửi."

Trần Tiêu cười khẩy, cái "ngày mai" của Cát Ngọc Tranh chắc ở chiều không gian khác chứ thực tế làm gì có.

"Khỏi đưa, tiện tay mua cho mày đấy." Nói xong, Trần Tiêu ném qua mấy điếu thuốc. "Đủ cho buổi chiều không?"

Khuôn mặt đầy dầu và ghét của Cát Ngọc Tranh nở nụ cười to hết cỡ.

"Đủ, quá đủ luôn, anh Tiêu uy tín."

Vừa nói, hắn vừa ra sức kéo cái ghế lười về phía mình, nhường không gian rộng hơn cho Trần Tiêu ở đối diện.

Trần Tiêu cười, châm điếu thuốc ngồi vào chỗ, yên lặng chờ giờ mở cửa phiên chiều.

Anh đã sớm không còn cái tính hiếu thắng trẻ con nữa. Một bao thuốc bảy tệ, một suất cơm năm tệ là có thể khiến một người vẫy đuôi cầu xin, khúm núm nghe lời, anh cảm thấy cái giá này quá rẻ mạt.

Đời sau muốn tận hưởng cảm giác này cần phải có thực lực không tầm thường, 99% mọi người không làm được.

Một giờ chiều, thị trường chứng khoán mở cửa trở lại.

Xu hướng của Gỗ Lục Nguyên tiếp tục lao dốc.

Trần Tiêu nhíu mày, chẳng lẽ thông tin ẩn mình nhìn thấy chỉ là ảo giác?

Chưa đầy một tiếng, hiệu suất hôm nay của Gỗ Lục Nguyên đã chạm mức -5.5%.

Rớt mất 5.5 điểm phần trăm.

Lưu Hâm gửi tin nhắn đến.

[Anh Tiêu, bán đi, tối nay tao mời, hai thùng bia.]

Trần Tiêu đọc xong thì tắt điện thoại, nhìn bảng điện một lúc rồi đặt lệnh chờ bán toàn bộ 11 lô cổ phiếu ở mức giá 10.64.

Quy đổi ra biên độ tăng thì đúng bằng mức tăng trần 6.7% hiển thị trong thông tin ẩn.

Mắt thấy còn 20 phút nữa là đóng cửa, Gỗ Lục Nguyên đã giảm tới 6 điểm phần trăm, Lưu Hâm không nhận được hồi âm của Trần Tiêu, trong lòng thấp thỏm không yên, nhân lúc thầy giáo không chú ý bèn chuồn thẳng cửa sau.

Cậu ta chạy một mạch về ký túc xá, thở hồng hộc nói: "Bán mau đi, nay giảm 6 điểm rồi, ngộ nhỡ mai mở bát nó giảm sàn luôn thì muốn chạy cũng không kịp đâu!"

Lưu Hâm nói xong thì sững người, bởi vì trên ghế, Trần Tiêu đang vẻ mặt thảnh thơi tán phét chuyện game với Cát Ngọc Tranh.

"Đừng cuống, tao bán từ đời nào rồi."

"Phù!" Lưu Hâm thở phào nhẹ nhõm, "Bán là tốt rồi, không sao, lỗ tí coi như mua bài học, rút chỗ tiền còn lại ra đi, tối bố mời mày đi ăn bún."

Trần Tiêu nhún vai: "Rút thì không rút được rồi, tao đập hết vào con Sữa Hà Than rồi."

"Cái gì?" Lưu Hâm kinh hãi, "Mày con Gỗ Lục Nguyên lỗ 6 điểm, lại đi tất tay vào Sữa Hà Than á? Trần Tiêu, đừng chơi nữa, mày sẽ càng lún càng sâu đấy!"

Trần Tiêu rút một điếu thuốc, nhét thẳng vào mồm bạn.

"Càng lún càng sâu thì chắc là đúng, nhưng tao không lỗ 6 điểm, mà là lãi 6.7 điểm."

Lưu Hâm nhìn tin tức Gỗ Lục Nguyên hôm nay đạt mức tăng cao nhất 6.7% trên điện thoại trước mặt, cả người ngây ra như phỏng.

"Tình... tình huống gì thế này? Chỉ trong hơn 20 phút tao chạy về đây mà nó đảo chiều thành lãi á? Mà mày lại còn chốt lời ngay đỉnh rồi chạy luôn?"

Trần Tiêu gật đầu: "Đúng thế, y như mày nói đấy."

Lưu Hâm rít sâu một hơi thuốc, ngồi phịch xuống ghế, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc