Văn Khê bị vai chính công thâm nhập giao lưu sâu sắc suốt một đêm.
Biến đổi đa dạng các kiểu lăn lộn, giờ thì không chỉ không còn lần đầu tiên nắm tay, dính dính, ôm ấp, mà nụ hôn đầu tiên của vai chính công cũng mất hút luôn.
Thậm chí cậu còn bị rót đầy.
Văn Khê trực tiếp bị rót tới bất tỉnh nhân sự, ngày kế tỉnh lại trong thời gian trốn chạy vẫn còn bị đờ đẫn.
Tóm lại, nhiệm vụ của cậu kết thúc, còn cái việc mà vai chính công không còn trong sạch làm sao để có được trái tim của vai chính thụ, việc này đã không còn trong phạm vi mà cậu có thể quan tâm được nữa.
Bởi vì ngày hôm sau sau khi chạy trốn, cậu đã bị công ty quản lý đóng băng.
Vì thế Văn Khê biết, vai chính công vẫn cực kỳ tức giận, nếu tiếp tục nhảy nhót ở trước mặt anh thì không biết sẽ bị tra tấn thành dạng gì nữa, cho nên cậu chạy trốn rất triệt để, tất cả cách thức liên hệ đều đổi mới hết.
Vai chính công trong thế giới này tên Tưởng Trạm Bạch, là nam chủ mà Văn Khê thấy có nguyên tắc nhất, năng lực cũng mạnh nhất. Vốn anh sẽ cùng với vai chính thụ tôn trọng nhau như khách, đạt được tình yêu 'tế thủy trường lưu', sau đó khi vai chính thụ chịu đựng không được sự lạnh nhạt của anh rồi muốn ly hôn thì lúc đó anh mới bừng tỉnh phát hiện tình yêu thật sự của mình đối với vai chính thụ, mở ra đoạn cốt truyện truy thê tiếp theo.
Vốn anh là người cực kỳ thân sĩ, trong sinh hoạt tình dục tựa như tín đồ của phái Thanh Giáo, vĩnh viễn chỉ biết dùng một tư thế cơ bản, vĩnh viễn duy trì sự tỉnh táo ưu nhã của mình.
Nhưng một đêm đó, Tưởng Trạm Bạch giống như kẻ điên, vẻ mặt dữ tợn, gân xanh toàn bộ nổi lên, cậu bị nâng, bị ôm, bị đè nặng, thiếu chút nữa là bị chết luôn ở trên giường.
Da thịt toàn thân không chỗ nào lành lặn, các dấu vết xanh tím đó phải mất cả nửa tháng trời thì mới hoàn toàn biết mất.
Cậu gây nghiệt rồi, vai chính công anh ấy từ trong ra ngoài không còn trong sạch nữa.
Đến nỗi sau khi cậu tỉnh lại đối mặt với cảnh tượng loạn xà ngầu, rồi sau đó xấu hổ đến cực điểm đến mức muốn mất trí nhớ, cậu không còn muốn nói gì thêm.
Văn Khê có thể hiểu được tâm tình tức giận của Tưởng Trạm Bạch, giống như bảo bối mà mình tích cóp cả đời này, đáng lẽ phải hai tay dâng lên trước mặt người mà mình yêu nhất, cuối cùng ở giữa lại bị một con chuột cống phá nát, có thể không giận được sao?
Bởi vậy, Văn Khê thành thành thật thật bị đóng băng. Cậu đã trải qua nhiều thế giới nên cũng biết xu lợi tị hại, biết bản thân mình chạm vào không được thì sẽ dứt khoát nằm yên không đụng vào.
Nhưng vận mệnh lại ngay sau đó mang đến cho cậu một trân bảo: Một đứa con.
Lúc cậu mới biết mình mang thai, cậu đã tự hỏi bản thân mình, có muốn trở về tìm vai chính công, thử xem thái độ của anh ta như thế nào không.
Dù sao nhiệm vụ đã hoàn thành, cậu đã có thể bỏ đi cái nồi liếm cẩu, có thể tùy ý trở về làm bản thân mình.
Kết quả không đợi cậu rối rắm xong thì đã truyền ra tin đính hôn của người thừa kế nhà họ Tưởng, người cầm lái tương lai của tập đoàn Vạn Cổ rồi.
Cốt truyện đã cong queo đến thế mà các vai chính vẫn có thể ở bên nhau như cũ, Văn Khê chỉ có thể vuốt bụng nghĩ: Bé con, không thể để con mới sinh ra mà đã trở thành con trai ngoài giá thú được, con cứ theo baba, làm cục cưng của một mình baba thôi.
Sau đó cậu sinh bé con ra, cậu trịnh trọng tìm đại sư tính bát tự, chọn một cái tên chính gọi là Văn Cảnh Nghiêu, nhũ danh là Thủy Thủy.
Thủy Thủy có một đôi mắt màu lam sáng trong sạch sẽ, từ khoảnh khắc bé mở mắt ra là đã nhanh chóng lấy lòng được toàn bộ trên dưới khoa phụ sản. Bất cứ khi nào Thủy Thủy khóc, đói bụng, ị phân là đều có người sau tiếp người trước dỗ dành đút sữa đổi tã.
Văn Khê vô cùng cảm khái, bé con Thủy Thủy này từ trong gien đã thể hiện ra ưu thế tuyệt đối rồi.
Cậu là thân xuyên, bà ngoại của cậu là một đại mỹ nhân có đôi mắt màu xanh, theo cậu biết thì bà nội của Tưởng Trạm Bạch cũng là người tóc vàng mắt xanh, vì tỉ lệ nhỏ đó mà đã khiến cho Thủy Thủy có được đôi mắt màu xanh lam này.
Không chỉ như vậy, Thủy Thủy còn có một đầu tóc xoăn màu nâu ánh kim.
Càng nhìn càng thấy giống một thiên thần nhỏ.
Văn Khê cảm thấy vật nhỏ nhà mình cứ như được buff thêm hiệu ứng vạn người mê ấy, bé con có thể nhanh chóng lấy được hảo cảm của mọi người xung quanh. Trước kia, khi còn nhỏ dẫn ra ngoài sẽ luôn bị người xa lạ đến gần, đến khi đi mẫu giáo thì càng quá hơn, chưa đến một ngày đã trở thành cục cưng mà ai cũng nuông chiều, sau đó từ từ, hiệu ứng buff này từ các bạn nhỏ đi nhà trẻ bắt đầu lan tỏa tới trên người phụ huynh của các bé.
Văn Khê thành người được đón chào nhất trong tập thể phụ huynh đứng chờ ở cửa.
Kết quả là có một phụ huynh của một đứa trẻ, là cháu gái của đạo diễn trong show thực tế 《Bé Con Tới Rồi), cháu gái share hình của Thủy Thủy vào group gia đình, phét nhiều quá nên đã bị vị đạo diễn này chú ý đến.
Vốn dĩ Văn Khê không muốn Thủy Thủy đi gameshow gì đó, nhưng thật sự đạo diễn trả thù lao quá nhiều.
Huống chi trong lòng Văn Khê cũng có tính toán muốn tái nhậm chức.
Hoàn cảnh công tác bình thường với cậu không quá tốt đẹp, cậu mới 25 tuổi, đang trong tuổi hoàng kim của một diễn viên, cậu cũng không muốn làm minh tinh mà chỉ muốn đóng phim kiếm tiền.
Mấy năm nay cậu vẫn luôn chú ý đến Tưởng Trạm Bạch, cậu biết được anh đã đính hôn, sau khi đính hôn thì xuất ngoại đào tạo sâu, giữa năm trước mới về nước tiếp nhận tập đoàn Vạn Cổ.
Mọi mặt đều rất bình thường.
Văn Khê nghĩ cuộc sống của anh tốt đẹp như thế, chắc là đã quên mất cậu rồi, nên lúc này mới có thể thử quay về giới giải trí.
Lại nói, Văn Khê nâng khuôn mặt nhỏ tròn tròn của Thủy Thủy nhìn trái nhìn phải, ngoại trừ mái tóc xoăn màu nâu ánh kim cùng với đôi mắt màu lam đến gần mới thấy rõ, thì đường nét và ngũ quan đều không hề có gì giống với Tưởng Trạm Bạch cả, nên tuyệt đối sẽ không có người thấy Thủy Thủy có liên quan gì với boss của tập đoàn Vạn Cổ được.
Uy hiếp lớn nhất có vẻ cực kỳ an toàn, cậu cũng chuẩn bị to gan đi thử một lần.
Không nuôi con không biết nuôi con rất tốn kém. Từ nhỏ đến lớn, Thủy Thủy ăn gì mặc gì đều là tốt nhất, cậu tình nguyện chính mình thắt lưng buộc bụng cũng sẽ không ủy khuất cục cưng của mình.
Trước khi có con, Văn Khê rất khịt mũi coi thường hành vi cuốn sống cuốn chết của giới bà mẹ bỉm sữa. Sau khi có con, Văn Khê vén tay áo gấp không chờ nổi mà gia nhập hàng ngũ của hội bà mẹ bỉm sữa, bắt đầu từ thai giáo, cái gì mà chương trình bơi lội dành cho trẻ sơ sinh, bồi dưỡng bằng âm nhạc, học quản lý cảm xúc, nên học thì cậu đều đi báo danh tất cả.
Nhà trẻ cũng là nhà trẻ tốt nhất của tiểu khu này.
Sau đó còn phải sắp xếp học âm nhạc, vũ đạo, thư pháp, cờ vây, từ từ dạy dỗ. Trong đó có vài thứ cậu có thể dạy được, ví dụ như cậu giỏi đàn dương cầm, đàn cello các loại nhạc cụ, nhưng cần phải đi mua giáo cụ.
cờ vây, từ từ dạy dỗ. Trong đó có vài thứ cậu có thể dạy được, ví dụ như cậu giỏi đàn dương cầm, đàn cello các loại nhạc cụ, nhưng cần phải đi mua giáo cụ.
Tất cả đều là tiền đó.
Vi phụ tắc cường*, Văn Khê liều mạng!
(*Vi phụ tắc cường: khi làm cha rồi sẽ trở nên mạnh mẽ.)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
