Trái ngược hoàn toàn với cuộc sống nhung lụa của Nhan Hoàn, Chu Như Như ở dưới quê có số phận vô cùng hẩm hiu. Cô ta bị gia đình gả ép cho con trai của bí thư chi bộ thôn. Những tưởng lấy được con nhà cán bộ địa phương thì sẽ đổi đời, nào ngờ chuỗi ngày sau hôn nhân mới chính là địa ngục trần gian.
Ngày ngày, Chu Như Như phải sống trong sự ghẻ lạnh, cay nghiệt của bà mẹ chồng và phải làm lụng tối tăm mặt mũi để hầu hạ cả gia đình chồng. Đã vậy, mẹ chồng cô ta còn ngày đêm chì chiết, mắng nhiếc cô ta là loại "gà mái không biết đẻ" vì kết hôn đã nhiều năm mà bụng dạ vẫn im lìm.
Để giữ được chỗ đứng trong nhà chồng, Chu Như Như đành bấm bụng đi khắp nơi bốc thuốc Đông y cầu tự. Ai mà ngờ, bài thuốc lang băm ấy lại là một tai họa khủng khiếp. Ban đầu, cô ta cứ ngỡ mình đã mang thai thật vì bụng ngày một to lên. Nhưng mãi đến mười tháng sau, khi quá ngày dự sinh mà chẳng thấy có dấu hiệu chuyển dạ, cô ta đi khám mới rụng rời chân tay khi biết trong bụng mình không phải là đứa trẻ, mà là một khối u khổng lồ!
Bệnh viện tuyến huyện bất lực hoàn toàn, buộc phải làm thủ tục chuyển cô ta lên bệnh viện tỉnh. Thế nhưng, gia đình nhà chồng độc ác vừa nghe thấy chi phí chữa trị tốn kém liền lập tức phủi tay, từ chối chi trả một đồng một cắc. Bố mẹ nuôi ở quê thương con, phải bán sạch sành sanh mọi tài sản đáng giá trong nhà để gom góp tiền cứu mạng cô ta. Cuối cùng, Chu Như Như vẫn không thể qua khỏi ngay trên bàn mổ, kết thúc cuộc đời ngắn ngủi, bi kịch ở tuổi hai mươi mốt.
Trong khoảnh khắc hấp hối, hồn phách cô ta mơ màng gặp được một tay quỷ sai. Hắn ta đã tiết lộ cho cô ta một bí mật động trời: "Ngươi vốn không phải con ruột của nhà họ Nhan nghèo khổ đó! Năm đó ở bệnh viện huyện đã xảy ra sự cố trao nhầm con. Thân phận thật sự của ngươi là con gái út của nhà họ Chu quyền thế trên Kinh Thị!"
Nhà họ Chu – nơi bố ruột cô ta đang giữ chức Phó cục trưởng Cục Lương thực, anh cả làm việc ở Cục Công an, còn các thành viên khác đều là công nhân có biên chế đàng hoàng trong các nhà máy lớn.
Tin tức này như một lưỡi dao chí mạng đâm thẳng vào tim Chu Như Như. Nếu năm đó không bị bế nhầm, cô ta đã là cô chiêu thành phố, được lớn lên trong sự chiều chuộng và hưởng phúc từ nhỏ rồi, đâu đến nỗi phải chết tức tưởi thế này! Chính sự uất hận tột cùng ấy đã giúp cô ta mở mắt ra một lần nữa và nhận ra mình đã trọng sinh sống lại!
Nghĩ đến bố mẹ ruột giàu sang trên thành phố, Chu Như Như lập tức thu dọn quần áo hành lý. Cô ta ôm theo toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi cùng tờ thư giới thiệu của xã, thẳng tiến lên Kinh Thị để tìm lại gia đình.
Ngày trở về, Chu Như Như cố tình chọn bộ quần áo cũ kỹ, vá chằng vá đắp, dáng người thì gầy gò, xanh xao, trên mặt hiện rõ vẻ tội nghiệp đến mức ai nhìn cũng phải mủi lòng. Vừa mới bước qua ngưỡng cửa nhà họ Chu, nước mắt cô ta đã rơi như mưa: "Bố mẹ ơi... con khổ quá...!"
Tiếp đó, cô ta bắt đầu sụt sùi kể lể về chuỗi ngày bất hạnh ở nông thôn – không được đi học chữ, từ nhỏ đã phải ra đồng làm lụng như trâu ngựa, bữa đói bữa no, chịu đủ mọi đòn roi bạo lực.
Vợ chồng nhà họ Chu nghe đứa con gái ruột dứt ruột đẻ ra kể khổ mà lòng đau như cắt, ruột gan thắt lại. Suốt hai tháng trời kể từ ngày nhận lại con, họ nâng niu Chu Như Như như trứng mỏng, chẳng cần cô ta phải mở lời, có đồ ngon vật lạ gì trong nhà cũng đều ưu tiên dành hết cho cô ta để bù đắp.
Sự xuất hiện đột ngột của Chu Như Như dĩ nhiên đã đẩy Nhan Hoàn – cô con gái giả mạo – vào thế vô cùng lạc lõng. Dù sao cũng là đứa trẻ mình tự tay nuôi nấng suốt mười tám năm trời, bà Triệu Xuân Lan không nỡ nhẫn tâm vứt bỏ cô, nên vẫn giữ cô lại trong nhà.
Thế nhưng "một núi không thể có hai hổ", Chu Như Như luôn cay cú coi Nhan Hoàn là kẻ đã ăn cắp mười tám năm cuộc sống sung sướng của mình, làm sao có thể chung sống hòa bình được? Ngược lại, sự có mặt của Nhan Hoàn trong nhà giống như một cái gai trong mắt, một mối đe dọa thường trực đối với cô ta.
Biết rõ mẹ Chu nuôi nấng Nhan Hoàn mười tám năm nên tình cảm rất sâu đậm, luôn sợ đứa con ruột mới đón về sẽ chịu thiệt thòi, Chu Như Như liền khéo léo đánh vào tâm lý đó. Cô ta thường xuyên đem quá khứ đau khổ ra kể lể: "Ngày trước ở nhà họ Nhan, ngày nào con cũng bị mắng chửi, bị bắt làm việc không ngơi tay...", khiến cho ai nghe thấy cũng phải xót xa, thương cảm.
Không chỉ vậy, Chu Như Như còn liên tục bày ra bộ dạng ngưỡng mộ Nhan Hoàn một cách đầy ẩn ý: "Em Hoàn thật là tốt số, được đi học đến nơi đến chốn, có váy áo đẹp để mặc, lại còn được ở phòng riêng rộng rãi nữa. Chẳng bù cho con ngày trước, cả nhà năm sáu người phải chen chúc trong cái gian nhà chật chội, dột nát..."
Nhan Hoàn nguyên bản vốn là cô tiểu thư được nuông chiều từ bé, tính tình tuy thẳng thắn nhưng lại có phần ngây thơ, bốc đồng nên rất dễ bị khích tướng. Cứ mỗi lần bị Chu Như Như nói móc mỉa, cô lại nổi trận lôi đình, nhảy dựng lên cãi vã, đối đầu chan chát. Kết cục là lần nào cô cũng đóng vai kẻ bắt nạt đanh đá, chuốc lấy những ánh mắt thất vọng, khinh thường từ chính những người thân yêu trong gia đình.
Những sự việc xảy ra gần đây càng khiến Nhan Hoàn trở nên nhạy cảm và uất ức. Cứ hễ Chu Như Như tỏ vẻ thèm muốn đồ đạc gì của cô, mẹ nuôi Triệu Xuân Lan liền mủi lòng rồi quay sang khuyên bảo: "Cái Như Như nó chịu khổ nhiều rồi, con làm chị thì nhường em một chút có sao đâu!"
Thế là, căn phòng ngủ lớn nhất và đẹp nhất trong nhà phải nhường lại. Chiếc váy liền thân mà cô yêu thích nhất cũng phải trao tay. Thậm chí, ngay cả Ôn Triết Viễn – anh chàng thanh mai trúc mã, vị hôn phu được gia đình hai bên hứa hôn từ nhỏ – cuối cùng cũng bị Chu Như Như dùng mưu kế nẫng tay trên.
Vốn dĩ hai người đã bàn tính xong xuôi, sau chuyến về thăm nhà này của Ôn Triết Viễn, anh ta sẽ dắt Nhan Hoàn đi làm thủ tục đăng ký kết hôn để cô được theo anh đến đơn vị quân đội. Ai mà ngờ được, vừa mới gặp Chu Như Như chưa được bao lâu, Ôn Triết Viễn đã lật lọng, công khai tuyên bố trước mặt mọi người: "Người tôi thật lòng yêu là Như Như! Giữa tôi và Nhan Hoàn từ trước đến nay chỉ thuần túy là tình cảm anh em mà thôi!"
Đánh lòng hơn cả là hiện tại nhà họ Chu đang nhận được một suất đi thanh niên xung phong lao động ở vùng sâu vùng xa. Nếu kết hôn với Ôn Triết Viễn, Nhan Hoàn sẽ thuộc diện gia đình quân nhân và được miễn đi lao động. Nhưng bây giờ hôn ước đã hủy, dù cô đã chủ động đổi về họ Nhan, thì trên sổ hộ khẩu cô vẫn là thành viên của nhà họ Chu, không thể trốn tránh trách nhiệm.
Nhan Hoàn chợt bừng tỉnh khỏi dòng ký ức, cô ngước mắt nhìn khuôn mặt ra vẻ đạo đức giả, đầy mùi diễn kịch của cô ả trước mặt mà lồng ngực dậy sóng. Tiên sư nó, hồi trước đọc truyện qua màn hình điện thoại đã thấy con mụ nữ chính này hãm tài và đáng ghét rồi, bây giờ đối diện trực tiếp ngoài đời thực mới thấy nó còn ghê tởm, buồn nôn gấp vạn lần!
"Tôi chỉ vô ý vấp ngã thôi mà." Nhan Hoàn khẽ nhếch môi nở một nụ cười chua chát, "Thế mà chị vừa mới bước chân vào cửa, chưa hỏi han được câu nào đã khăng khăng khẳng định là tôi bị người ta làm nhục rồi? Hay là... bản thân chị quá am hiểu và có nhiều kinh nghiệm trong mấy cái chuyện mờ ám này thế?"
Câu nói bóc trần đầy đanh thép của Nhan Hoàn như một gáo nước đá dội thẳng vào mặt Chu Như Như. Đám đông hàng xóm đứng xem xung quanh bắt đầu xôn xao, bàn ra tán vào, những ánh mắt nghi ngờ lập tức đổ dồn về phía cô ta.
"Chị Như Như à," Nhan Hoàn khoanh tay trước ngực, giọng điệu mỉa mai nhưng từng câu từng chữ đều sắc như dao cạo, "một cô gái thanh thuần, chưa chồng như chị sao mở miệng ra là hiểu rõ mấy chuyện đó thế nhỉ? Hay là... ở dưới quê chị đã có trải nghiệm đặc biệt gì rồi mà mọi người ở đây chưa được biết?"
Chu Như Như nghe vậy thì chợt sững sờ, trong lòng giật mình thon thót đầy hoảng loạn. Cô ta suýt chút nữa thì quên mất thân phận hiện tại của mình chỉ là một thiếu nữ mười tám tuổi ngây thơ, xuất thân từ nông thôn, chứ không phải là người đàn bà từng trải qua một đời chồng đầy ê chề ở kiếp trước!
"Nhan Hoàn! Cô... cô dám nói bậy bạ điều gì thế hả!" Gương mặt Chu Như Như đỏ bừng lên vì tức giận lẫn xấu hổ, cô ta gằn giọng quát để cố che giấu sự lúng túng của mình, "Tôi chỉ vì lo lắng cho danh tiết của cô nên mới hỏi thế thôi!"
Nhan Hoàn còn chưa kịp mở miệng đáp trả thì một tiếng quát tháo long trời lở đất của ông bố nuôi – ông Chu – đã cắt ngang bầu không khí căng thẳng: "Đủ rồi! Tất cả câm miệng lại cho tôi! Còn không mau đi về nhà! Định bôi tro trát trấu, để hết mặt mũi của cái nhà này ở đây hay sao!"
Đúng lúc tình thế đang hỗn loạn, từ trong đám đông hiếu kỳ ngoài cửa, một bóng dáng nam thanh niên ăn mặc bảnh bao bước ra. Nhan Hoàn khẽ nhướng mày, lục tìm trong ký ức và nhận ra ngay lập tức – đây chính là Trâu Văn Thanh, cháu trai ruột của bà vợ Cục trưởng Cục Lương thực, và cũng chính là đối tượng xem mắt thô kệch mà nhà họ Chu đang âm mưu ép cô gả cho để thay thế suất đi nông thôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
