Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mang Hổ Con Sinh Tồn Hoang Đảo, Thiên Kim Giả Khiến Tinh Tế Phát Cuồng Chương 3: Cá Mập

Cài Đặt

Chương 3: Cá Mập

"Xoẹt…"

Một tiếng xé vải vang lên khiến tất cả mọi người đều không kịp trở tay. Thời Niệm Khanh dứt khoát cởi phăng chiếc áo ngoài, trên người lúc này chỉ còn lại chiếc áo ba lỗ thể thao đơn giản.

Chiếc áo sơ mi mỏng manh bị cô xé thành từng dải dài. Sau đó, Thời Niệm Khanh cẩn thận dùng những dải vải này để buộc chặt các thanh tre của chiếc bè lại với nhau.

Dưới ánh mắt không dám tin của đám đông, cô chậm rãi cố định những thanh tre chủ chốt nhất.

Sau khi buộc xong, mấy thanh tre thừa thãi bên ngoài trực tiếp bị cô vứt bỏ.

Thời Niệm Khanh nằm rạp trên mấy thanh tre vừa được kết nối lại bằng một tư thế cực kỳ kỳ quặc, miễn cưỡng giữ cho bản thân nổi trên mặt nước.

Cô vứt bỏ luôn cây sào tre dùng để chèo, trực tiếp dùng hai tay quạt nước.

Mặc cho con cá mập phía sau đang nhìn chằm chằm đầy thèm khát, Thời Niệm Khanh làm như không thấy, cứ thế liều mạng bơi về phía bờ.

Khán giả trong phòng livestream nhìn thấy thao tác này của cô thì lập tức kinh ngạc đến ngây người.

[Còn có thể làm thế sao? Sao con bạch liên này nhìn khác hẳn lúc trước vậy?]

[Không phải chứ, Thời Niệm Khanh này đúng là không biết liêm sỉ. Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám cởi áo như thế, trơ trẽn thật.]

[Tuy tôi ghét con bạch liên chết tiệt này, nhưng lầu trên ơi, thời đại Tinh tế rồi, sao vẫn còn người não tàn thế nhỉ?]

[Dù tôi cũng ghét Thời Niệm Khanh, nhưng thế này thì có làm sao? Người ta vẫn còn mặc áo ba lỗ thể thao bên trong mà.]

[Tự do ăn mặc đi, bây giờ là thời đại Tinh tế rồi, sao vẫn còn lắm tàn dư phong kiến thế không biết.]

[Mấy cái tàn dư phong kiến này đề nghị tống ra tiền tuyến, cho đánh vài con trùng tộc là ngoan ngay.]

[Vãi chưởng, tôi thực sự có cái nhìn khác về con bạch liên này rồi, không ngờ lại quyết đoán như thế, tự nhiên thấy Thời Niệm Khanh ngầu quá.]

[Nếu lần này Thời Niệm Khanh sống sót được thì tôi không anti cô ta nữa.]

[Theo một vé, tôi cũng thấy ngầu.]

[Lúc nãy tôi còn tưởng là toang rồi, không ngờ còn có thể chơi kiểu này. Nếu cô ta sống được thật, tôi sẽ tặng ngay một cái tên lửa.]

Đa số mọi người đều không tin Thời Niệm Khanh có thể sống sót dưới sự truy đuổi của cá mập.

Tuy nhiên, hành động xé áo của cô đã khiến lượng người xem trong phòng livestream tăng vọt một đợt nhỏ.

Từ hơn 1000 người ban đầu, con số nháy mắt đã lên tới hơn 2000 người.

[Chúc mừng ký chủ, nhân khí phòng livestream đã đạt mốc 2000. Lần đầu có thể đổi 200 điểm tích phân, tỉ lệ lần sau là 100:1. Có muốn đổi không?]

Thời Niệm Khanh gật đầu ngay tắp lự: "Đổi!"

[Đã đổi 200 điểm, tích phân hiện có là 290. Xin hỏi có cần đổi kỹ năng bơi lội không?]

Muốn sống sót, chỉ còn cách liều mạng một phen.

Thời gian trôi qua, Thời Niệm Khanh cảm nhận được khoảng cách đến bờ ngày một gần hơn.

Nhưng thế vẫn chưa đủ!

Hiện tại cô vẫn đang ở vùng nước sâu, một khi chìm xuống biển, cô chắc chắn sẽ trở thành thức ăn cho cá mập.

Hơn nữa, có thể thấy rõ con cá mập kia đang dần mất kiên nhẫn. Nó bắt đầu thỉnh thoảng húc vào chiếc bè tre nhỏ bé còn lại của Thời Niệm Khanh, đẩy nhanh tốc độ phá hủy chiếc bè.

Theo khoảng cách hiện tại, có lẽ chưa kịp vào đến bờ thì bè đã bị húc tan tành.

Thời Niệm Khanh đã cảm nhận được chiếc bè nhỏ bắt đầu rệu rã.

Còn cách đất liền gần 800 mét nữa, nhưng chiếc bè đã không thể cầm cự thêm.

Cảm nhận con cá mập phía sau có thể lao lên bất cứ lúc nào, trong mắt Thời Niệm Khanh lóe lên sự quyết tuyệt.

Liều thôi!

Hơi thở của Thời Niệm Khanh ngày càng nặng nhọc.

Gió biển rít gào bên tai, tiếng gió tựa như bùa đòi mạng.

[Trời ơi, tuy tôi ghét Thời Niệm Khanh thật, nhưng lúc này tôi lại hy vọng cô ta có thể sống sót.]

[Không biết sao nữa, tôi cảm giác lông tóc dựng hết cả lên rồi. Lâu lắm rồi mới có cảm giác hồi hộp thế này.]

[Lòng bàn tay toàn mồ hôi. Thời Niệm Khanh, nếu cô sống được, tôi thề sẽ không anti cô nữa.]

[…]

Số người trong phòng livestream ngày càng đông, liên tục tiến sát mốc 3000 người.

Thời Niệm Khanh chăm chú nhìn về phía trước, đồng thời tập trung cảm nhận mối nguy hiểm phía sau và chiếc bè đang chao đảo dữ dội.

Rất nhanh, cô cảm nhận được cái bóng đen như hình với bóng kia đang áp sát mình.

Nhìn sang bên cạnh, một bóng đen trơn tuột lướt đi ngay sát sườn cô.

Chính là lúc này!

Thời Niệm Khanh khẽ nhếch mép, nở một nụ cười điên cuồng.

Từ góc độ của cô, cái bóng đen kia trông như một giọt nước khổng lồ, ước chừng dài khoảng 5 mét.

Lưng nó màu xám, vây lưng dài nhọn.

Chỉ cần liếc qua, Thời Niệm Khanh đã xác định được giống loài của nó.

Cá mập bò!

Ở Trái Đất trước kia, đây là loài cá mập tấn công con người nhiều nhất.

Con cá mập bò kia ngay lập tức phát hiện ra chiếc bè dưới thân Thời Niệm Khanh sắp hỏng.

Nó lao thẳng về phía cô.

Đến rồi!

Thời Niệm Khanh nhìn con cá mập ngày càng đến gần, ngay trong khoảnh khắc đó, cô buông tay khỏi chiếc bè.

Cô dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh chiếc bè về phía con cá mập bò. Thị lực của cá mập rất kém, nó tưởng Thời Niệm Khanh vẫn còn trên bè nên lập tức quay đầu lao vào tấn công vật thể đó.

Chớp lấy thời cơ, Thời Niệm Khanh lao mình về phía bờ biển, không ngừng bơi tới. Cô có thể cảm nhận kỹ năng bơi lội của mình đang tăng tiến liên tục, tốc độ cũng ngày càng nhanh hơn.

Trong đầu, tiếng thông báo của hệ thống vang lên dồn dập.

[Kinh nghiệm kỹ năng bơi lội +1]

[Kinh nghiệm kỹ năng bơi lội +2]

Tiếng "ting ting" vang lên liên hồi, Thời Niệm Khanh bơi ngày càng nhanh.

Con cá mập bò kia cũng nhanh chóng phát hiện ra điều bất thường, con mồi mình nhắm trúng sao tự nhiên lại biến mất?

Nó quay đầu nhìn lại, ngay lập tức phát hiện ra tung tích của Thời Niệm Khanh.

Nó lao thẳng một đường về phía cô.

Dưới biển, tốc độ bơi của sinh vật đại dương là thứ mà người bình thường không thể nào so sánh được.

Thời Niệm Khanh nheo mắt, cảm thấy bờ biển đã ở ngay trước mắt.

Nhưng đồng thời, cô cũng cảm nhận rõ ràng con cá mập bò phía sau đang thu hẹp khoảng cách từng giây.

Lúc này chỉ có thể liều chết mà bơi.

Cô không ngừng quạt tay thật mạnh.

Tiếng vây đuôi khổng lồ của con cá mập đập vào mặt nước vang lên ngay bên tai Thời Niệm Khanh.

Nó đến rồi!

10 mét!

5 mét!

3 mét…

Sự chênh lệch giữa con người và sinh vật biển lúc này mới hiện rõ mồn một.

Thể lực của Thời Niệm Khanh bắt đầu suy giảm, tốc độ cũng dần chậm lại.

Rõ ràng chỉ là một chút chênh lệch nhỏ, nhưng vào lúc này, sự chênh lệch đó đủ để lấy mạng Thời Niệm Khanh dễ như chơi.

Còn cách bờ khoảng 100 mét nữa, làm sao để thoát đây!

Lúc này, đôi mắt lộ ra khỏi mặt nước của con cá mập bò hiện lên rõ mồn một trước mắt khán giả trong phòng livestream.

Không hiểu sao, người ta còn đọc được cả sự đắc ý trong đôi mắt đó.

[Toang rồi, Thời Niệm Khanh không sống nổi rồi.]

[Thời Niệm Khanh cũng thật là, lúc đấy cứ thoát game luôn cho xong. Giờ thì hay rồi, vừa mở màn đã chết, xui xẻo thật.]

[Nếu cái bè tre kia trụ được lâu hơn chút nữa, với tình hình này thì có khi Thời Niệm Khanh sống được thật.]

[Là một người đam mê sinh tồn, tôi thấy chuỗi phản ứng vừa rồi của Thời Niệm Khanh đúng là thần sầu, tiếc thật đấy…]

Ngay khi tất cả mọi người đều đang cảm thán tiếc nuối, Thời Niệm Khanh đột nhiên bùng nổ một nguồn sức mạnh chưa từng có.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc