Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
[Nói cho tôi biết đi, đây là sinh tồn hoang đảo chứ không phải đóng phim đúng không? Sao tôi cứ cảm giác Thời Niệm Khanh giống như thỏi nam châm thu hút động vật thế này.]
[Anh bạn hổ lớn đáng yêu quá, muốn nuôi một con ghê.]
[Mấy người trên kia đang làm gì thế? Tim tôi vừa rồi còn treo ngược lên cành cây vì sợ, vậy mà các người còn ở đó mà mê hổ được sao?]
[Tôi phục sát đất rồi. Cứ tưởng là một trận tử chiến sống còn, ai ngờ kết quả lại thành ra thế này.]
[Thời Niệm Khanh cứ thế mà sống sót sao? Cô ấy đỉnh thật sự, từ nay tôi chính thức thoát kiếp anti-fan, không bao giờ nói xấu cô ấy nữa!]
…
Nhìn gia đình nhà hổ bốn thành viên quây quần hòa thuận, Thời Niệm Khanh khẽ thở dài đầy bất lực.
Cô thầm nghĩ, giờ ông bố hổ đã quay về thì chắc chắn mấy nhóc tì này chẳng thể đi theo mình được nữa. Cô cũng không muốn làm phiền khoảnh khắc đoàn viên của chúng nên dứt khoát quay người rời đi.
Trên đường về, cô phát hiện vài con thỏ bị dọa chết khiếp từ lúc nãy, bèn thuận tay nhặt hết lên. Mấy cái bẫy cô làm trước đó đã hỏng mất ba cái, e là phải dành thời gian bố trí lại sau.
May là hai cái còn lại tuy không bắt được gì, nhưng bù lại cô đã nhặt được không ít chiến lợi phẩm dọc đường, thậm chí còn có cả một con gà rừng bị cắn chết. Chắc là con gà này đen đủi đụng trúng hổ bố lúc nó đang vội đi tìm con, nên bị cắn chết rồi bỏ lại chứ chẳng buồn ăn.
Thời Niệm Khanh thu hoạch được khá nhiều, cô tiện tay sửa lại hai cái bẫy cũ rồi cắt thêm một ôm cỏ tranh tốt mang về.
Vừa mới về đến nơi trú ẩn không lâu, cô đã thấy bóng dáng hổ bố chậm rãi tiến lại gần, phía sau là ba nhóc hổ con đang chạy nhảy tung tăng. Vừa nhìn thấy Thời Niệm Khanh, mắt mấy nhóc con sáng rực lên. Chúng chạy ào tới chỗ cô rồi thản nhiên nằm lăn ra đất, bộ dạng trông chẳng khác nào mấy kẻ ăn vạ chuyên nghiệp.
Hổ bố dừng lại ở phía xa, không tiến tới gần cô. Sau khi xác nhận hổ bố thực sự không có ác ý, Thời Niệm Khanh cũng vơi bớt phần nào sự cảnh giác đối với vị chúa sơn lâm này.
Cô bế một nhóc hổ con đi tới trước mặt hổ bố rồi hỏi: "Mấy nhóc tì này anh không định dắt về sao?"
Hổ bố tuy không hiểu tiếng người, nhưng nhìn hành động của cô thì cũng đoán được ý tứ. Nó phát ra tiếng gầm gừ có vẻ phiền não, gương mặt hiện lên những biểu cảm vô cùng kỳ lạ.
Thời Niệm Khanh không hiểu sao mình lại có thể nhìn ra được nhiều cảm xúc phức tạp như thế trên khuôn mặt của một con hổ. Thấy mấy nhóc con cứ quấn quýt lấy cô mà chẳng có ý định rời đi, cô cũng lờ mờ hiểu ra sự tình.
Có lẽ trước khi mất, hổ cái đã dặn dò điều gì đó khiến lũ nhỏ mặc định cô chính là người mẹ thứ hai của chúng. Nhìn thái độ của hổ bố, cô hiểu rằng anh bạn lớn này thực sự muốn gửi gắm lũ nhỏ cho cô chăm sóc.
"Anh muốn chúng đi theo tôi sao?"
Nhìn bóng lưng của nó, Thời Niệm Khanh cứ có cảm giác như anh bạn này vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân vậy. Cô lắc đầu tự nhủ chắc đó chỉ là ảo giác của mình thôi.
Cô dẫn mấy nhóc hổ trở lại nơi trú ẩn. Ngôi nhà cơ bản đã xong xuôi, giờ là lúc cô cần đóng cho mình một chiếc giường thật thoải mái.
Trải nghiệm nguy hiểm vừa rồi nhắc nhở cô rằng việc chế tạo vũ khí là vô cùng cấp bách. Cuộc sinh tồn nơi hoang dã này luôn ẩn chứa những rủi ro khó lường, không phải lúc nào vận may cũng mỉm cười như lần gặp hổ bố này.
Vũ khí là thứ bắt buộc phải có! Thứ đầu tiên cô nghĩ tới chính là cung tên.
Nghĩ là làm, Thời Niệm Khanh nhớ ra một rừng trúc gần đó có thân trúc rất đều và đẹp, cực kỳ thích hợp để làm giường. Lúc này trời vẫn còn sớm, dù cuộc đụng độ lúc nãy trông có vẻ kinh hiểm nhưng thực tế lại không tốn quá nhiều thời gian.
"Lúc trước tôi có thấy một rừng trúc gần đây, thân trúc rất tốt, có thể chặt về làm giường và bàn ghế."
Thời Niệm Khanh vừa đi vừa giới thiệu với khán giả. Lúc này, khán giả trong phòng livestream vẫn đang mải mê bàn tán về gia đình nhà hổ:
[Mọi người có thấy lúc nãy hình như con hổ bố kia đã mỉm cười không?]
[Sao tôi cảm thấy nó vui mừng ra mặt khi tống khứ được mấy đứa con đi thế nhỉ?]
[Hóa ra không chỉ có con người mới phát điên vì trông trẻ, đến cả chúa tể rừng xanh cũng thấy việc nuôi con chẳng dễ dàng gì.]
[Hổ bố kiểu: Cuối cùng cũng đẩy được mấy cục nợ này đi rồi, sướng quá đi thôi!]
…
Mấy nhóc hổ sau một hồi náo loạn thì đã thấm mệt nên ở lại nhà nghỉ ngơi. Thời Niệm Khanh nhanh chóng tìm thấy rừng trúc kia.
Vừa mới tới nơi, cô đã nhìn thấy giữa bụi trúc rậm rạp có một con rắn to cỡ cánh tay đang cuộn tròn. Nó dài khoảng hơn hai mét, nằm im lìm ngay dưới gốc trúc.
Sự xuất hiện đột ngột của con rắn khiến những dòng bình luận trên màn hình bỗng chốc lặng ngắt, không ít người sợ hãi mà thoát khỏi phòng livestream ngay lập tức.
[Vãi thật, Trùng tộc à? Không phải, Trùng tộc làm gì có con nào nhỏ thế này.]
[Đây là sinh vật cổ đại gì mà nhìn đáng sợ thế? Cái thân dài ngoằng nhẵn nhụi nhìn phát khiếp luôn!]
[Để tôi giải thích cho, tôi vừa tra cứu dữ liệu Trái Đất cổ đại xong. Thứ này gọi là rắn, có loài có độc cực mạnh đấy.]
Thời Niệm Khanh không hề biết khán giả đang sợ hãi. Ngược lại, ngay khi nhìn thấy nó, đôi mắt cô bỗng sáng rực lên vì vui sướng.
Cô không kìm được mà cảm thán rằng vận may của mình đúng là quá tốt. Vừa mới nghĩ đến việc làm cung tên thì nguyên liệu cần thiết đã tự mình dâng tận cửa rồi.
Nếu cô nhìn không nhầm, đây là một con rắn nước khổng lồ. Nó không có độc, tính công kích không cao, mà quan trọng nhất là… thịt của nó ăn rất ngon!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















