Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thời Niệm Khanh thở phào nhẹ nhõm rồi bắt đầu quan sát tình hình xung quanh. Đây là phía bên kia của bờ biển nơi cô vừa đổ bộ, một dải bờ biển khá rộng lớn. Tuy nhiên, khu vực này có điều kiện tốt hơn nơi cũ.
Chẳng mấy chốc, cô đã tìm được một địa điểm lý tưởng để dựng nơi trú ẩn. Cách bờ biển khoảng ba trăm mét là một vách đá dựng đứng, phía dưới vách đá có một hốc sâu lõm vào trong. Không gian bên trong khá rộng, đủ để cung cấp những điều kiện trú ẩn cơ bản. Quan trọng nhất là nó nằm cách mặt đất khoảng mười mét, có thể ngăn chặn được hầu hết các loài động vật.
Thời Niệm Khanh lại gần kiểm tra lớp đá dưới chân núi. Chúng đều là đá hoa cương nên độ bền chắc rất đảm bảo. Nơi này cách biển một khoảng vừa đủ, dù thủy triều dâng cao cũng không cần lo lắng. Cô vừa quan sát vừa giải thích cho khán giả trong phòng livestream:
"Chỗ này cách bờ biển một quãng, lại khá gần rừng. Quan trọng nhất là địa thế cao, một nửa diện tích đón được ánh nắng nên ánh sáng rất tốt. Dùng nơi này để dựng nơi trú ẩn là một lựa chọn tuyệt vời."
Thời Niệm Khanh hài lòng đi dạo một vòng quanh hốc đá. Cô nở một nụ cười rạng rỡ trước ống kính. Có thể thấy cô thực sự ưng ý với nơi này.
"Tạm thời chúng ta sẽ ở đây. Sau này khi điều kiện tốt hơn, tôi sẽ tìm nơi khác sau."
Nói xong, cô đặt mấy chú hổ con sang một bên rồi tự mình kiểm tra bên trong hốc đá xem có vật gì bẩn thỉu không. Vì nơi này hở ra ngoài nên chỉ thấy một ít phân động vật. Có lẽ lũ thú nhỏ thường vào đây trú mưa nhưng không cư trú lâu dài.
Thời Niệm Khanh dùng rìu chặt vài cành gỗ to bằng cánh tay, sau đó tìm thêm những cành nhỏ và dây leo để bện thành một chiếc chổi thô sơ. Động tác của cô lại một lần nữa khiến khán giả kinh ngạc:
[Trông xấu xí thật đấy, chắc chỉ có ả bạch liên hoa này mới làm ra nổi.]
Thời Niệm Khanh không hề hay biết khán giả đang nghĩ gì. Cô cầm chổi quét sạch hốc đá một lượt, chẳng mấy chốc mặt đất đã lộ ra lớp đá hoa cương tương đối sạch sẽ. Mặt đá khá bằng phẳng, chỉ cần dọn dẹp sơ qua là có thể ngủ được.Nhưng như thế vẫn chưa đủ.
Tuy nơi này kín đáo nhưng nếu ngủ trực tiếp dưới đất thì vẫn không tránh khỏi rắn rết chuột bọ. Cách tốt nhất là phải dựng giường cao lên. Xung quanh có rất nhiều cây cối, Thời Niệm Khanh cầm chiếc rìu tự chế đi thu thập gỗ.
Đồng thời, cô còn một việc cực kỳ quan trọng phải làm: nhóm lửa. Lửa là nguồn sống. Có lửa cô mới có thể nấu chín thức ăn và quan trọng nhất là có nước sạch để uống. Lửa cũng giúp xua đuổi thú dữ. Sau sự việc vừa rồi, Thời Niệm Khanh hiểu rằng thú lớn ở đây nhiều hơn cô tưởng. Có ngọn lửa sẽ đảm bảo an toàn cho cô hơn.
Ngoài ra, cô còn phải lo thức ăn cho ba nhóc tì này. Lúc nãy cô sờ bụng chúng thấy vẫn còn tròn căng, chắc là hổ mẹ đã cho chúng ăn no trước đó. Nhưng việc này cũng chỉ cầm cự được một ngày, từ ngày mai cô sẽ phải đau đầu vì thức ăn của chúng.
Thời Niệm Khanh vừa đi vừa xâu chuỗi lại những việc đã xảy ra trong hai ngày qua. Cô khẽ thở dài. Chẳng mấy chốc cô đã tìm được loại gỗ phù hợp. Cô chặt vài cành lớn, thậm chí còn phát hiện ra một rừng trúc rộng lớn ở gần đó. Tre trúc là vật liệu rất tốt, cô chặt thêm vài cây rồi kéo tất cả về nơi trú ẩn.
Lúc quay về, cô còn nhặt được một ít bùi nhùi và dây leo trên cây. Về đến hốc đá, cô tất bật dựng một chiếc giường gỗ đơn sơ, sau đó hái vài chiếc lá lớn lót phía dưới. Vậy là chỗ ngủ đã hòn tất.
Ngay khi dọn dẹp xong cũng là lúc mặt trời dần lặn xuống. Trước khi trời tối hẳn, cô quyết định ra bờ biển tìm xem có gì ăn được không. Cả ngày hôm nay cô chưa thu hoạch được gì nhiều. Trước khi đi, cô tranh thủ đổi điểm nhân khí trong phòng livestream thành tích phân.
[Điểm nhân khí 29.800 đổi thành 298 tích phân. Ký chủ hiện có 298 tích phân, hãy tiếp tục cố gắng.]
Nhìn con số 298 tích phân và các điều kiện đổi trong cửa hàng hệ thống, Thời Niệm Khanh thở dài. Thôi thì vạn sự khởi đầu nan.
Ra đến biển, cô tìm thấy một ít hàu. Cô dùng rìu đập vỡ vỏ hàu để ăn. Ăn được vài con, cô mới cảm thấy cơ thể được bổ sung chút năng lượng. Trên đường đi cô còn nhặt được vài con sò, vì không có lửa nên cô chỉ đành cạy ra ăn sống.
Thời Niệm Khanh bắt đầu nhớ cái bẫy cá bên bờ suối. Nhưng lúc này quay lại đó không an toàn chút nào, vì đàn sói có thể vẫn còn luẩn quẩn quanh đó. Cô sẽ chỉ quay lại khi chắc chắn chúng đã rời đi.
Mặt trời lặn dần, ánh sáng vàng kim trải dài trên mặt biển. Đại dương bao la như biến thành một tấm thảm vàng rực rỡ.Ánh hoàng hôn bao trùm lấy Thời Niệm Khanh, tựa như phủ lên người cô một lớp hào quang. Gương mặt vốn dĩ xinh đẹp của cô dưới khung cảnh này lại càng thêm phần lung linh, không hề bị lu mờ trước cảnh sắc thiên nhiên.
Khán giả trong phòng livestream bất giác nhìn đến ngẩn ngơ. Nhất thời họ không biết mình bị thu hút bởi phong cảnh hay bởi nhan sắc của cô. Thời Niệm Khanh không hề biết mình đang cuốn hút đến nhường nào, cô nở nụ cười rạng rỡ với mọi người:
"Các bạn ơi, thu hoạch hôm nay hơi ít. Nhưng tính đến hiện tại thì thể lực của tôi vẫn ổn, để mai tôi sẽ đi tìm thêm đồ ăn."
Giọng nói trong trẻo của cô kéo khán giả quay về thực tại:
[Dù sao đi nữa, trong khung cảnh đẹp thế này mà cô ta nói mấy câu đó đúng là làm mất hứng.]
[Có khoảnh khắc tôi thực sự muốn chặn miệng cô ta lại. Để chúng tôi yên tĩnh ngắm cảnh đẹp một chút không được sao?]
[Tôi vừa quay màn hình và chụp ảnh lại rồi,
[Lầu trên ơi tôi quên mất không chụp, cho tôi xin một bản với.]
[Nói công bằng thì Thời Niệm Khanh rất đẹp. Trong tất cả các khách mời, tôi thấy cô ấy là người ưa nhìn nhất. Nếu cô ấy đừng có diễn trò thì tốt biết mấy...]
[Tôi từng là antifan đây, nhưng giờ tôi chuyển sang hâm mộ rồi. Tôi cảm thấy Thời Niệm Khanh không giống như những gì tôi từng biết.]
[Xì, lầu trên là fan giả danh người qua đường chứ gì? Thần tượng nhà bạn sụp đổ rồi, không cần phải tẩy trắng đâu.]
Thời Niệm Khanh không bận tâm đến suy nghĩ của khán giả. Sau khi lấp đầy bụng, cô quay về nơi trú ẩn. Ba nhóc hổ con đang ngoan ngoãn nằm dưới gầm giường. Thấy cô về, chúng mừng rỡ quẫy chân liên hồi. "Gào... gào... gào..."
Tiếng kêu non nớt mang giọng sữa của chúng nghe như đang làm nũng với cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















