Vì phải thử váy cưới, nên Bùi Minh Nguyệt gọi thêm cô bạn thân Trương Tử Hân đi cùng. Hôm sau, Trương Tử Hân đến nhà cô sớm, rồi cùng cô ngồi lên xe của Quý Phong Ẩn.
Thấy người đàn ông này tự mình lái xe, Trương Tử Hân không khỏi căng thẳng một lúc lâu, ngay cả cha cô cũng chưa chắc từng có được đãi ngộ như thế, kết quả là cô lại được trải nghiệm một lần.
Nếu nhà họ Trương được xếp hạng trong giới hào môn ở thành phố B thì cũng chỉ ở mức trung. Bởi vì khác với nhà họ Tống, nhà họ Cận vốn là danh môn vọng tộc được tích lũy qua nhiều đời thì nhà họ Trương chỉ là phú hộ mới nổi. Theo lời cha cô, là “bỗng dưng vận may đến, cả nhà mới có thể sống sung sướng như bây giờ.”
Cũng chính vì thế, hồi học đại học, quan hệ giữa Trương Tử Hân và hai bạn cùng phòng khác (ngoài Bùi Minh Nguyệt) không mấy tốt đẹp. Trong ký túc có một cô gái xuất thân hào môn, coi thường kiểu “nhà giàu mới nổi” như Trương Tử Hân và “gia cảnh sa sút” như Bùi Minh Nguyệt. Còn người bạn còn lại thì dựa hơi cô gái kia, thành ra trong phòng bốn người chia làm hai phe.
Trương Tử Hân và Bùi Minh Nguyệt chơi thân với nhau, còn hai người kia cũng gắn bó với nhau, chỉ là mối quan hệ đó thật lòng hay chỉ là giả vờ “chị em plastic” thì không ai rõ.
Có một lần hồi đại học, Trương Tử Hân suýt bị bạn trai khi đó lừa đi thuê phòng. Tới khách sạn, cô mới nhận ra có điều bất thường. Lợi dụng lúc hắn vào tắm, cô gọi điện cầu cứu khắp nơi, ngoài cha mẹ không có ở thành phố B, chỉ có Bùi Minh Nguyệt là bắt máy. Đối phương không hề do dự, lập tức chạy từ trường đến đón cô người vừa hoảng loạn chạy ra khỏi khách sạn. Khi ấy, Trương Tử Hân sợ đến nỗi ôm chầm lấy Minh Nguyệt mà khóc, cũng từ đó hiểu ra chỉ có người bạn này mới thật lòng đối tốt với mình.
Từ sau chuyện đó, Trương Tử Hân vốn quen biết rộng đã xóa đi không ít liên hệ, xem Bùi Minh Nguyệt là người bạn quan trọng nhất của mình và cũng sẵn sàng giúp đỡ cô vô điều kiện. Nhờ vậy mà hai người mới có được tình bạn thân thiết như bây giờ.
Ba người họ cùng đến tiệm váy cưới T&F, cửa hàng lớn nhất thành phố B. Ở đây có đủ các thương hiệu váy cưới nổi tiếng khắp thế giới, thường xuyên cập nhật các mẫu mới nhất từ những thương hiệu xa xỉ, là nơi các ngôi sao, danh viện lựa chọn đầu tiên khi chuẩn bị kết hôn.
Cửa hàng T&F nằm ở khu trung tâm thương mại đắt đỏ bậc nhất, chỉ riêng cánh cửa mạ vàng đã toát lên vẻ xa hoa. Vì Quý Phong Ẩn đã đặt lịch trước nên lúc này trong tiệm chỉ có họ, tất cả nhân viên đều tập trung phục vụ cho Bùi Minh Nguyệt.
Nhìn dãy váy cưới lộng lẫy, Bùi Minh Nguyệt chợt như quay về một năm trước, khi ấy cô cũng đi chọn váy cưới. Bà Tống theo sát cả quá trình, cô không tiện gọi Trương Tử Hân đến chọn giúp mà thân phận “ăn nhờ ở đậu” khiến cô chẳng dám nói ra ý kiến của mình. Cuối cùng, váy cưới vẫn do bà Tống chọn, kiểu dáng đứng đắn, kín đáo, chẳng có lấy chút ý thích cá nhân nào của cô.
Còn Tống Diễn, người đàn ông ấy chưa từng tham gia bất cứ khâu chuẩn bị nào.
Dù sao thì họ cũng chưa từng chụp ảnh cưới, người đàn ông ấy làm gì chịu bỏ thời gian cùng cô thử váy?
“Cô Bùi thích kiểu dáng nào? Hay là có thương hiệu nào đặc biệt yêu thích không?” – giọng nhân viên bán hàng kéo cô trở lại thực tại.
Bùi Minh Nguyệt bất giác nhớ đến bà Tống năm ấy, theo thói quen liếc nhìn Quý Phong Ẩn, dường như muốn hỏi ý anh.
Quý Phong Ẩn chỉ khẽ nói:
“Chọn thứ em thích là được, đừng bận tâm đến bất cứ điều gì khác. Chỉ cần em thích.”
Trương Tử Hân cũng đang hào hứng nhìn ngắm từng chiếc váy, vui vẻ gọi:
“Minh Nguyệt, cái này đẹp này! Còn cái này nữa! Mau đến xem đi!”
Bầu không khí hoàn toàn khác xưa khiến Bùi Minh Nguyệt cũng thấy thoải mái hơn đôi chút. Cô nói với nhân viên:
“Tôi thích kiểu trang trọng một chút, váy phồng, đuôi dài.”
Nghe vậy, nhân viên nhanh chóng chọn ra vài mẫu theo yêu cầu, cho cô xem hình, thấy cô gật đầu liền mang váy thật ra.
Bộ đầu tiên là váy quây ngực, phần thân trên được tạo từ ren hoa, thiết kế cổ không đối xứng khiến tổng thể thêm phần tinh nghịch. Phần chân váy là lớp voan trắng thêu hoa văn, đuôi váy cong nhẹ, đúng như mong muốn của Bùi Minh Nguyệt.
Khi cô thay xong bước ra, Trương Tử Hân nhận xét: “Hình như hơi đơn giản quá.”
Còn Quý Phong Ẩn thì chìm trong dáng vẻ cô khi mặc váy cưới, rất lâu sau mới hơi thất thần nói:
“Đẹp lắm.”
Đúng là đẹp thật nhưng vẫn chưa đến mức vừa nhìn đã thấy rung động nên cô thay sang bộ thứ hai.
Bộ thứ hai có chân váy phồng hơn, đuôi váy dài hơn, phần thân trên là kiểu dây mảnh, ngực phủ nhiều lớp ren, phần dưới kết hợp giữa voan trắng và lông vũ, khiến tổng thể thêm phần sang trọng.
Trương Tử Hân nhận xét: “Hình như chỗ eo hơi rộng thì phải?”
Cũng khó trách, vòng eo của Minh Nguyệt quá nhỏ nhưng may mắn là cô có dáng người đầy đặn, ngực nở, hông cong nên dù mặc váy lớn hơn một cỡ vẫn không hề bị lộ vẻ lỏng lẻo, ngược lại còn toát lên vẻ quyến rũ trưởng thành, hoàn toàn không giống như đang “mặc trộm đồ người lớn.”
Nhân viên vội vàng nói:
“Không sao đâu ạ, trong phạm vi cho phép thì chúng tôi đều có thể chỉnh lại theo dáng người của cô dâu.”
Ánh mắt Quý Phong Ẩn không rời khỏi cô, vẫn nói câu quen thuộc: “Đẹp lắm.”
Bộ thứ ba là váy cưới bằng vải sa tanh, kích thước vừa khít nhưng khi mặc lên lại toát ra vẻ quá mức đoan trang, khiến Bùi Minh Nguyệt không khỏi nhớ đến bà Tống năm xưa. Dù người đàn ông ấy vẫn nói “đẹp”, cô vẫn nhanh chóng thay sang bộ tiếp theo.
Quá trình thử váy cưới diễn ra chậm rãi ,thoáng chốc đã gần ba tiếng trôi qua, cô sắp thử đến bộ thứ mười hai, Bùi Minh Nguyệt bắt đầu lo Quý Phong Ẩn sẽ thấy phiền.
Có lẽ nhận ra cô đang hơi vội, nhân viên đang giúp cô mặc váy mỉm cười trấn an:
“Cô Bùi đừng lo, tất cả cô dâu đến thử váy đều mất chừng này thời gian, thậm chí còn lâu hơn. Với lại, Quý tiên sinh là chú rể kiên nhẫn nhất mà tôi từng thấy. Từ nãy đến giờ, anh ấy chưa hề cầm điện thoại lên, luôn chăm chú nhìn và đánh giá từng bộ váy một cách nghiêm túc.”
Bùi Minh Nguyệt hơi ngượng ngùng nói nhỏ:
“Đánh giá gì chứ, chẳng phải bộ nào cũng chỉ nói mỗi câu ‘đẹp’ thôi sao.”
Nhân viên bật cười nhẹ:
“Đó là vì Quý tiên sinh thật sự thấy cô mặc bộ nào cũng đẹp. Cô dâu xinh như cô, chúng tôi đúng là lần đầu tiên gặp đấy. Quý tiên sinh cũng như chúng tôi vậy, mỗi lần cô thay váy bước ra là anh ấy không hề dời mắt.”
“Không có đâu” – Bùi Minh Nguyệt bị nói đến mức hai má ửng hồng. Anh thật sự vẫn luôn nhìn cô sao?
Khi thay xong bộ váy thứ mười hai, Bùi Minh Nguyệt nhìn người trong gương, ngay khoảnh khắc ấy, cảm giác “chính là nó” liền hiện lên rõ rệt trong tim.
Đó là một chiếc váy quây ngực, phần ren ở ngực được thêu hoa văn phức tạp nhưng lại có trật tự, xen kẽ những đường may đính đầy kim tuyến và hạt kim cương nhỏ li ti. Phần váy dưới là từng tầng voan trắng xếp chồng, phồng nhẹ như váy dạ hội phong cách châu Âu cổ điển. Toàn bộ được khâu tay tỉ mỉ, khảm kim tuyến và đá nhỏ, dù chỉ dưới ánh sáng dịu cũng tỏa ra thứ ánh sáng lấp lánh tựa như bầu trời đầy sao, tựa như cô đang khoác lên mình cả dải ngân hà.
Phần đuôi váy dài thướt tha, cũng được đính kim tuyến sáng rực, phô bày trọn vẹn sự sang trọng và lộng lẫy.
Ngay cả Trương Tử Hân cũng không thể bắt lỗi nổi, cô nhìn thấy nhân viên đang cầm một chiếc khăn voan cùng vương miện liền nói nhanh:
“Đội cả khăn voan lên đi, để mình xem tổng thể nào!”
Chiếc này khác hẳn mười một chiếc trước, chính xác hơn, đó là sự kết hợp giữa vương miện và khăn voan.
Vương miện được chế tác hoàn toàn bằng vàng, khảm vài chục viên hồng ngọc lớn nhỏ, viên lớn nhất nằm ngay giữa đỉnh, ánh đỏ hòa cùng sắc vàng rực rỡ, quý phái đến chói mắt.
Phía dưới vương miện nối liền một lớp voan trắng mềm mại, hai bên mép có viền ren tinh xảo. Đặc biệt, phần voan có thể tháo rời, sau lễ cưới có thể tách riêng vương miện ra để dùng như một món trang sức, hay cất giữ làm kỷ vật.
Khi nhân viên định đội vương miện lên cho cô, Quý Phong Ẩn đứng dậy từ sofa, đi thẳng đến, nhẹ nhàng nhận lấy từ tay nhân viên.
Rồi anh tự mình đặt chiếc vương miện lên tóc cô.
Còn chưa kịp phản ứng, cô đã nghe thấy giọng nam trầm ấm, khàn khàn và từ tính của anh vang lên bên tai:
“Bộ này là đẹp nhất, công chúa của anh.”
Bùi Minh Nguyệt khẽ ngẩng đầu, bất chợt chạm phải ánh mắt anh.
Đôi mắt ấy dịu dàng đến mức khiến cô sinh ra một ảo giácrằng người đàn ông này dường như đã yêu cô từ rất lâu rồi.
【Nhiệm vụ gì cơ?】 — Bùi Minh Nguyệt sững sờ.
Hệ thống kiên nhẫn giải thích:
【Đây chính là nhiệm vụ mà ta đã nói trước đó. Chỉ khi hoàn thành tất cả các nhiệm vụ, Quý Phong Ẩn mới không chết trong vụ rơi máy bay như kịch bản gốc.】
Nghe đến ba chữ “rơi máy bay”, tim Bùi Minh Nguyệt siết chặt.
Cô vội vàng hỏi:
【Nhiệm vụ là gì? Tôi làm!】
【Nhiệm vụ thứ nhất: Hãy mặc váy cưới chụp một tấm ảnh thân mật cùng Quý Phong Ẩn, và đăng công khai lên vòng bạn bè. Thời hạn: 24 giờ.】
Ngay khi hệ thống nói xong, Bùi Minh Nguyệt nhìn thấy trên đầu Quý Phong Ẩn xuất hiện một thanh giống như thanh tiến độ trong trò chơi.
Phía trên viết: “Mức độ cứu trợ: 0%.”
【Cái đó là gì?】
【Đó là thanh tiến độ nhiệm vụ. Mỗi khi cô hoàn thành một nhiệm vụ, tiến độ sẽ tăng lên tương ứng.
Chỉ khi thanh này đạt 100% trước khi kịch bản rơi máy bay xảy ra, Quý Phong Ẩn mới có thể sống sót.
Thanh này có thể ẩn đi, cô chỉ cần nghĩ đến việc muốn ẩn hoặc muốn hiện, nó sẽ tự động làm theo.】
Bùi Minh Nguyệt thử nghĩ “ẩn đi”, quả nhiên lần nhìn lại, thanh tiến độ đã biến mất.
Cô lại hỏi:
【Nếu tôi không hoàn thành một nhiệm vụ thì sao?】
【Không có hình phạt trực tiếp nhưng nhiệm vụ tiếp theo sẽ được kích hoạt ngẫu nhiên, và rất có thể cô sẽ không kịp tích đủ điểm cứu trước khi bi kịch xảy ra.
Khi đó, Quý Phong Ẩn vẫn sẽ chết đúng như trong cốt truyện ban đầu.】
Bùi Minh Nguyệt hiểu rồi.
Tuy không có trừng phạt rõ ràng, nhưng nếu cô không làm, kết cục cuối cùng vẫn sẽ là Quý Phong Ẩn chết.
Nếu cô thật sự muốn cứu anh thì tốt nhất là đừng bỏ qua bất kỳ nhiệm vụ nào, hoàn thành càng sớm càng tốt để đạt đủ “mức cứu trợ”.
“Em sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái à?” — giọng trầm của Quý Phong Ẩn vang lên, mang theo chút lo lắng.
Anh nhận ra biểu cảm của cô vừa rồi có phần khựng lại, khác thường.
Bùi Minh Nguyệt khẽ lắc đầu, rồi thử cẩn thận khoác tay anh, giọng nhẹ như gió:
“Chúng ta có thể chụp một tấm hình như thế này được không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)