Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

HÀO MÔN NHỊ HÔN ĐỐI CHIỂU TỔ Chương 5: Anh Rất Mong Chờ Đám Cưới Của Chúng Ta.

Cài Đặt

Chương 5: Anh Rất Mong Chờ Đám Cưới Của Chúng Ta.

Ở một nơi khác, sáng ngày thứ hai sau lễ cưới, Tống Diễn và Dương Nam Nam vẫn đang ở lại biệt thự của nhà họ Tống, chứ chưa dọn ra sống riêng.

Vừa tỉnh dậy, Dương Nam Nam liền ngắm nhìn tấm ảnh cưới treo trên đầu giường.

Trên khung ảnh, nụ cười của hai người tươi sáng, hạnh phúc đến mức khiến cô ngơ ngẩn một hồi lâu.

Nhưng ngay sau đó, như chợt nhớ ra điều gì, nụ cười trên môi cô dần dần nhạt đi.

“Sao thế? Tấm hình có vấn đề gì à?” – Tống Diễn ngồi dậy, vòng tay ôm lấy vai vợ, dịu giọng hỏi.

Dương Nam Nam cụp mắt, giọng khẽ mang chút u sầu:

“Trước đây… chỗ này chẳng phải treo ảnh của anh và cô Bùi sao?”

“Anh nói rồi, giữa anh và cô ta chẳng có gì cả. Anh chưa từng chạm vào cô ta, hai người luôn ngủ riêng phòng.”

“Anh không thích cô ta, sao có thể chụp ảnh cưới hay đi hưởng tuần trăng mật với cô ta được.”

“Thật… thật sao?”

Giọng Dương Nam Nam khẽ run, như không dám tin, rồi ánh mắt thoáng sáng lên.

Nhận ra mình quá vui mừng, cô vội khép môi, cố nén nụ cười, nhưng khóe môi cong nhẹ vẫn tố cáo tâm trạng đang lâng lâng hạnh phúc.

Cô khẽ kiễng lên, hôn nhẹ lên má anh:

“Thưởng cho anh đấy.”

Nói rồi lại ngượng ngùng rụt về, hai má ửng hồng, khiến gương mặt vốn chỉ ở mức thanh tú của cô thoáng chốc thêm vài phần kiều diễm.

Nhìn thấy dáng vẻ e thẹn đó, Tống Diễn liền cảm thấy tâm tình tốt hẳn.

Anh mỉm cười, giọng mang theo chút dịu dàng xen lẫn áy náy:

“Hôm qua là lỗi của ba mẹ anh. Đợi khi anh hoàn toàn nắm được quyền kiểm soát công ty, anh sẽ tổ chức lại cho em một lễ cưới thật lớn. Hai ngày nữa, chúng ta bàn xem nên đi đâu hưởng tuần trăng mật, được chứ?”

Lễ cưới hôm qua của họ trong giới hào môn đúng là khiêm tốn đến mức khó tin, chỉ vài bàn tiệc ở một khách sạn hạng trung, không có truyền thông, không có phô trương.

Bởi vì bà Tống cho rằng tái hôn thì không nên làm rình rang, sợ người ngoài cười chê.

Hôm đó, ông bà Tống không xuất hiện tại lễ cưới, khiến họ hàng nhà Dương Nam Nam cảm thấy mất mặt vô cùng.

Vì vậy, Tống Diễn mới nói những lời kia để bù đắp cho vợ.

Nhắc đến chuyện hôm qua, Dương Nam Nam vẫn hơi chua xót.

Cô từng mơ về một lễ cưới trọn vẹn, lộng lẫy, được mọi người chúc phúc.

Nhưng… ít ra bây giờ, người cô yêu nhất đã thật sự là chồng mình, người sẽ yêu thương, che chở cô cả đời.

Nghĩ vậy, nỗi tủi thân trong lòng cô lại nhanh chóng được niềm vui ngọt ngào lấp đầy.

Cô ngả vào lòng anh, khẽ đáp: “Vâng, em nghe anh.”

Hai người quấn quýt một hồi rồi mới xuống lầu dùng bữa sáng.

Thấy hai vợ chồng trẻ đến muộn, bà Tống lập tức lạnh mặt:

“Sao giờ này mới xuống? Muốn tôi mang đồ ăn lên tận phòng hầu hai người à?”

Dương Nam Nam sợ bà, liền cuống quýt xin lỗi:

“Xin lỗi bác, là con dậy muộn… bác đừng trách anh Diễn.”

Tống Diễn lập tức bênh vợ:

“Mẹ, hôm nay là ngày đầu tiên sau khi cưới, dậy muộn một chút cũng đâu có sao.

Ngày xưa mẹ và ba kết hôn, chẳng lẽ bà nội cũng nói mẹ như vậy à?”

“Con…!” – bà Tống suýt nữa nghẹn đến tức ngực, may mà ông Tống kịp kéo tay trấn an:

“Thôi, bớt nói đi.”

Khi hai vợ chồng trẻ rời khỏi phòng ăn, bà Tống mới bực bội xả giận:

“Thật là tức chết tôi! Con trai tôi ăn phải bùa mê gì thế không biết!

Cái cô Bùi Minh Nguyệt kia hồi trước ít ra cũng là cháu gái nhà họ Bùi danh giá, học thức, nhan sắc đều hơn người.

Dù sau này Bùi gia sa sút, nó vẫn là con nhà tử tế, được nuôi dạy đàng hoàng.

Còn con bé này thì sao? Không có gì đáng nhìn! Không một điểm nào khiến tôi vừa ý!

Lấy thứ con dâu như vậy, ra ngoài tôi còn mặt mũi nào gặp các phu nhân khác!”

Nói đến đây, bà Tống giận đến mức mặt mày đỏ bừng.

Ông Tống thật ra cũng chẳng mấy hài lòng với Dương Nam Nam. Nếu không, hôm qua ông đã cùng vợ đi dự lễ cưới rồi, chứ đâu để mặc con trai tự lo liệu.

Ông chỉ thở dài, giọng điềm đạm:

“Được rồi, họ đã đăng ký rồi, nói nhiều cũng vô ích.

Hồi con bé Bùi Minh Nguyệt còn ở đây, bà có bao giờ đối xử ra hồn với nó đâu.”

Bà Tống nghe vậy lập tức nghẹn lời, một lúc lâu sau mới lẩm bẩm:

“Lúc đó… chẳng qua là chưa có gì để so sánh.”

Không có so sánh thì không có tổn thương.

Bây giờ Dương Nam Nam đã trở thành con dâu nhà họ Tống, bà mới chợt nhận ra mọi ưu điểm của cô gái năm xưa.

Chỉ tiếc, tất cả đã muộn rồi.

Lúc này, Bùi Minh Nguyệt vẫn còn đang kinh ngạc, hoàn toàn không biết trong lúc đó Tống phu nhân đang tức đến run người ở nhà họ Tống.

Cô nhìn chằm chằm vào chiếc máy tính bảng trước mặt, trên màn hình là hàng loạt hình ảnh căn hộ cao cấp và biệt thự xa hoa.

Cô lắp bắp hỏi: “Nhà… nhà tân hôn?”

Quý Phong Ẩn chỉ khẽ “ừ” một tiếng, giọng trầm thấp:

“Nếu định tổ chức hôn lễ vào tháng Mười, thì phải chuẩn bị từ bây giờ mới kịp.”

“Tháng Mười…” – Bùi Minh Nguyệt nhẩm tính – “Giờ mới tháng Bảy, còn chưa đầy ba tháng. Có gấp quá không? Có kịp không vậy?”

Cô nhớ đám cưới với Tống Diễn khi trước phải chuẩn bị suốt nửa năm, dù cuối cùng đó chẳng phải lễ cưới khiến cô vui vẻ.

Quý Phong Ẩn khẽ nhếch môi, nụ cười chứa chút ý vị trêu chọc:

“Không gấp. Chỉ cần có tiền, không có chuyện gì là không kịp.”

Bùi Minh Nguyệt không khỏi bật cười trong lòng, đúng là có tiền thật tốt.

Chỉ là, tâm lý cô vẫn chưa sẵn sàng, nên cảm thấy tháng Mười đến hơi sớm.

Cô khẽ dò hỏi, giọng nhẹ nhàng:

“Tháng Mười hình như là mùa cao điểm cưới hỏi, sợ là mấy địa điểm đẹp đều bị đặt hết rồi…

Hay là mình tránh thời điểm đó đi?”

Quý Phong Ẩn nghe ra ý muốn trì hoãn trong giọng cô, nhưng không vạch trần, chỉ hỏi:

“Em có yêu cầu gì đặc biệt về địa điểm không? Thích tổ chức trong nhà hay ngoài trời?”

“Em… không có yêu cầu, chỗ nào cũng được.”

“Vậy thì sẽ không có chuyện đặt không được.” – Anh nói chắc nịch, giọng trầm thấp mà kiên định,

rồi nhìn thẳng vào mắt cô:

“Minh Nguyệt, anh rất mong chờ đám cưới của chúng ta. Dù sớm thế nào anh vẫn thấy là quá muộn.”

Ánh mắt sâu như mực của anh khiến Bùi Minh Nguyệt khẽ khựng lại, tim cô đột nhiên lỡ một nhịp.

Nhưng chỉ trong thoáng chốc cô liền trấn tĩnh lại, tự nhủ thầm trong lòng:

Đừng suy nghĩ linh tinh.

Cô kết hôn với anh là để thay đổi vận mệnh, để anh không đi vào kết cục bi thảm kia, chứ không phải vì tình cảm gì. Còn anh… cũng đâu phải vì yêu.

Cô tránh ánh nhìn của anh, cúi xuống giả vờ chăm chú xem tiếp danh sách bất động sản.

Nhưng càng xem, cô càng thật sự bị cuốn vào.

Mỗi căn nhà đều đẹp đến mức hoàn mỹ, từ căn hộ cao cấp đến biệt thự sang trọng, cái nào cũng khiến cô không biết chọn sao cho phải.

Dưới mỗi tấm ảnh còn có chú thích rõ ràng về diện tích, vị trí, hướng nhà… mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng, tỉ mỉ.

“Không thích căn nào à?” – Anh hỏi, giọng hơi trầm, tưởng cô không vừa ý.

“Nếu không ưng, có thể mua mới, chỉ là nếu muốn sửa sang lại thì sẽ hơi mất thời gian.”

Bùi Minh Nguyệt hoảng hốt xua tay:

“Không, không phải không thích! Là… cái nào cũng đẹp quá, em chưa chọn được thôi.”

Cô lại thầm than một tiếng: Có tiền thật sự quá tốt.

Cùng là những người từng mất hết tất cả khi còn trẻ, vậy mà bây giờ anh đã là người nắm trong tay cả một đế chế, còn cô thì… chỉ vừa mới đủ sức đứng dậy sau đổ vỡ.

Cô cười khổ, quả là tình yêu mù quáng đã hại đời mình.

Thấy cô không phải không thích, Quý Phong Ẩn mới yên tâm.

Anh để ý thấy cô khẽ xoa cánh tay, có vẻ hơi lạnh.

Không nói gì, anh điều chỉnh nhiệt độ máy lạnh cao hơn, rồi cởi áo vest của mình, nhẹ nhàng khoác lên vai cô.

Cô khựng lại, giọng nhỏ như muỗi:“Cảm ơn anh…”

“Không cần khách sáo.” – Anh nói rất tự nhiên – “Dù sao, sớm muộn gì chúng ta cũng là vợ chồng.”

Câu “vợ chồng” phát ra từ giọng nói trầm thấp ấy khiến Bùi Minh Nguyệt chợt cảm thấy không quen.

Giữa họ, có thể nói là quen mà cũng là lạ: Họ từng ngồi cùng bàn suốt hai năm cấp ba, cô từng mang cơm cho anh, nhưng đó là chuyện của sáu năm trước. Sáu năm đủ để con người đổi thay đến chẳng còn là mình nữa.

Cưới người từng là bạn học cùng bàn… thật là điều mà cô chưa bao giờ nghĩ tới.

Sợ làm mất thời gian làm việc của anh, Bùi Minh Nguyệt nhanh chóng chọn đại một căn biệt thự ven sông: “Vậy… chọn căn này đi.”

“Được.” – Anh gật đầu.

Cô chợt nghĩ đến hàng loạt chuyện phải chuẩn bị sau này, nên chủ động nói:

“Sau này anh không cần chuyện gì cũng hỏi qua em đâu. Anh quyết định thế nào cũng được, em tin anh.”

Cô thật lòng nghĩ vậy, vì không muốn phiền anh và cũng không muốn phải lao vào chuyện tổ chức cưới rườm rà nữa.

Sau đám cưới với Tống Diễn, cô đã thấm thía sự mệt mỏi của những hôn lễ do người khác sắp đặt.

Lần này, cô chỉ muốn mọi thứ đơn giản, bình yên.

Nhưng ngẩng đầu lên, Bùi Minh Nguyệt lại thấy Quý Phong Ẩn đang nhìn mình, ánh mắt anh trầm xuống, đôi môi mím nhẹ, vẻ mặt bình thản mà không giấu được thoáng thất vọng.

Cô bối rối: Sao trông anh như không vui vậy?

Chẳng phải để anh toàn quyền quyết định là điều mà đa số đàn ông thích sao?

Như thể nghe được tiếng lòng của cô, Quý Phong Ẩn khẽ thở ra, giọng trầm thấp, mềm đi đôi chút:

“Đây là đám cưới của hai chúng ta nên chúng ta cùng quyết định, được chứ?”

Cô khựng lại, rồi như hiểu ra hóa ra anh không vui vì nghĩ cô đang buông bỏ trách nhiệm, không muốn tham dự.

Cô vội mỉm cười gật đầu: “Vậy thì chia việc nhé. Có gì cần em làm, anh cứ nhắn tin cho em.”

Quý Phong Ẩn chỉ nhìn cô, ánh mắt dịu lại.

Anh không nói ra lý do thật sự khiến anh hẹn cô hôm nay, không phải để bàn về lễ cưới, mà là chỉ để được gặp cô nhiều thêm một chút.

Bởi vì anh biết tình cảm, là thứ cần thời gian để vun đắp và anh rất mong chờ khoảng thời gian đó cùng với cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc