Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thành phố B, nhà hàng Hồng Diệp.
Sau một hơi nữa rượu, Bùi Minh Nguyệt đã có đôi phần say. Tiếng ting báo tin nhắn vang lên từ điện thoại khiến cô lười biếng với tay giữa một đống chai rượu, mò ra được chiếc di động mở xem.
Màn hình hiển thị một tấm ảnh, đó là một lễ cưới.
Trong khung cảnh tràn ngập bóng bay và hoa tươi, một người đàn ông anh tuấn đang trao nhẫn cho cô dâu xinh đẹp, cả hai đều mỉm cười rạng rỡ, hạnh phúc như thể đang cùng hướng tới một tương lai ngọt ngào.
Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, từng chút từng chút một như lưỡi dao đâm sâu vào lòng Bùi Minh Nguyệt.
Bởi lẽ, chú rể trong bức ảnh không ai khác chính là người chồng cũ của cô, Tống Diễn.
Hôm nay chính là ngày anh ta kết hôn với người trong lòng mình, Dương Nam Nam.
Vì thế, cô mới chọn đến đây uống rượu, mong say rồi sẽ quên được nỗi đau này.
Ngay sau bức ảnh, một tin nhắn khác hiện lên:
【Minh Nguyệt, con nhỏ Dương Nam Nam kia thật không biết xấu hổ! Mới chia tay bao lâu mà đã vội vã kết hôn với Tống Diễn. Rõ ràng là muốn giẫm lên cậu để leo lên cao!】
Bùi Minh Nguyệt cười khẽ.
Người gửi tin nhắn đó, cô biết rõ, chẳng phải thật lòng bênh vực cô gì đâu.
Chẳng qua chỉ là một “chị em plastic” trong giới nhà giàu thành phố B, bề ngoài tỏ ra đồng cảm nhưng trong lòng lại chỉ chờ xem cô mất mặt, làm trò cười cho thiên hạ.
Bằng không, biết rõ hôm nay là ngày đau lòng nhất của cô, sao còn cố tình gửi hình cưới đến để châm chọc?
Cô cắn môi dưới, không buồn trả lời, tắt luôn điện thoại, mắt không thấy tim không đau.
Rồi lại nâng ly rượu lên, uống tiếp.
Ngồi đối diện cô, Trương Tử Hân vội vã ngăn lại:
“Đừng uống nữa, uống kiểu này là say gục đấy!”
Trương Tử Hân là người bạn duy nhất mà Bùi Minh Nguyệt thật sự có thể tin tưởng trong giới hào môn ở thành phố B. Khi nghe cô nói muốn đến đây uống rượu giải sầu, cô ấy không nói một lời, lập tức đến ngồi cùng.
Nhưng men rượu đã khiến đôi má Minh Nguyệt ửng hồng. Cô hai tay ôm lấy ly, cằm tì lên miệng cốc, giọng nghẹn ngào:
“Tớ không hiểu… tớ thua cô ta ở chỗ nào chứ? Tớ đẹp hơn cô ta, dáng cũng tốt hơn, học thức và gia thế đều chẳng kém, lại dốc hết lòng với anh ta. Như vậy vẫn chưa đủ sao? Tại sao anh ta vẫn muốn ly hôn với tớ?”
Trương Tử Hân vội an ủi:
“Là Tống Diễn không biết trân trọng thôi. Cậu tốt thế mà mắt hắn bị mù mới ly hôn với cậu.”
Những lời ấy không chỉ là vì bênh vực bạn.
Thực ra, bất cứ ai biết chuyện cũng đều sẽ nghĩ như vậy.
Bùi Minh Nguyệt xuất thân từ danh môn ở thành phố A, tuy sau này người thân lần lượt qua đời khiến cô mất chỗ dựa, nhưng nghe lời ông nội, cô đến thành phố nương nhờ nhà họ Tống. Cô là tiểu thư khuê các chính hiệu, vừa có gia thế, vừa có nhan sắc. Dù ở thành phố A hay thành phố B chưa từng có tiểu thư nào có thể sánh bằng. Một người như thế, sao lại thua kém Dương Nam Nam, người chẳng có gì nổi bật?
Hơn nữa, Minh Nguyệt một lòng một dạ với Tống Diễn. Từ thời đại học, trong mắt cô chỉ có anh ta. Bao người theo đuổi cô đều bị từ chối. Vì anh ta, cô từng xếp hàng giữa trời nắng gắt mua bánh anh ta thích, cũng từng đội mưa cả đêm chỉ để đón anh ta. Một người con gái vừa si tình vừa xinh đẹp như vậy, sao lại không khiến người ta rung động? Chỉ tiếc, Tống Diễn là kẻ không biết quý trọng.
Cuộc hôn nhân của họ vốn là do hai ông cụ của hai nhà sắp đặt. Khi ông nội Minh Nguyệt hấp hối, ông đã gửi gắm cháu gái mình cho bạn thân là ông Tống, hai người từng định ước bằng miệng cho con cháu hai nhà nên duyên.
Thế nhưng Tống Diễn lại cực kỳ chán ghét mối hôn ước này. Hai năm trước, khi sức khỏe ông cụ Tống bắt đầu suy yếu, để có thể yên lòng trước khi qua đời và cũng để thực hiện lời hứa với người bạn già, ông liền yêu cầu Tống Diễn cưới Bùi Minh Nguyệt.
Nhưng Minh Nguyệt không hiểu, nếu Tống Diễn không muốn cuộc hôn nhân này, vậy tại sao giữa chừng lại thay đổi ý định, đồng ý cưới cô? Chính điều đó đã khiến cô ngộ nhận rằng người đàn ông đã hồi tâm chuyển ý, rằng anh ta thật sự yêu cô.
Nhưng kết quả thì sao? Sau khi cưới, anh ta lại hối hận, sau khi kết hôn cũng chưa từng chạm vào cô một lần, thậm chí còn vì Dương Nam Nam mà ép cô phải ly hôn.
Nếu anh ta thật sự yêu Dương Nam Nam đến thế, sao không giữ vững thái độ ban đầu, cứng rắn từ chối hôn sự này? Cô nào có níu kéo hay làm ầm ĩ đòi cưới anh ta đâu.
Chính vì Tống Diễn đã từng cho cô hy vọng, rồi lại đẩy cô xuống tuyệt vọng, mới khiến Bùi Minh Nguyệt rơi vào nỗi đau không lối thoát như bây giờ.
Men say ngấm dần, người phụ nữ nghe được lời Trương Tử Hân nói cũng bắt đầu mắng theo, giọng lắp bắp mà uất ức:
“Đúng, là anh ta mắt mù… Anh ta nhất định sẽ… hối hận thôi!”
Trương Tử Hân nghe giọng ngà ngà của cô liền biết bạn mình đã say, khuyên:
“Đừng uống nữa, chúng ta về nhà nhé.”
“Nhà?” – Minh Nguyệt bật cười cay đắng – “Tớ không có nhà!”
Sau khi ly hôn, cô không còn lý do ở lại nhà họ Tống. Ở thành phố B cô cũng chưa mua nhà nên tạm thời sống trong căn hộ trống của Trương Tử Hân. Nhưng nơi ấy chẳng bao giờ khiến cô thấy là nhà.
Thấy bạn thân sắp say đến phát khóc, Trương Tử Hân chần chừ một lát, rồi nhẹ giọng nói:
“Cậu sao lại nói không có nhà? Chẳng phải Quý tiên sinh sắp kết hôn cậu rồi sao? Hay để tớ gọi anh ấy đến đón nhé?”
“Quý tiên sinh…” – Minh Nguyệt lẩm bẩm, đôi mắt mơ hồ – “Quý Phong Ẩn?”
“Ừ, là anh ấy.”
Minh Nguyệt cười khẽ, giọng khàn khàn:
“Tớ với anh ta… đâu có thân gì. Anh ta chắc chắn sẽ không đến đón tớ đâu.”
Trương Tử Hân nghe thế hơi sững người, sau đó nghĩ bạn mình chắc chỉ đang nói nhảm nên cũng không để tâm. Dù sao khi nghe tin Quý Phong Ẩn cầu hôn Minh Nguyệt, cô từng rất bất ngờ nhưng nghĩ lại, Tống Diễn còn có thể vừa ly hôn đã tái hôn ngay, thì Minh Nguyệt có lý do gì mà không thể bắt đầu lại chứ?
Huống hồ, với nhan sắc của Minh Nguyệt, có khối người đàn ông sẵn sàng cưới cô ấy.
Chỉ là, trước khi kịp nói thêm, Bùi Minh Nguyệt đã gục đầu xuống bàn, say đến mức Trương Tử Hân gọi mấy lần cũng không đáp.
Không được bạn đồng ý, cô cũng ngại gọi Quý Phong Ẩn đến đón. Bản thân lại uống chút rượu, không thể tự lái xe, nên đành định gọi tài xế thay.
Nhưng đúng lúc đó tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, khiến cô giật bắn cả người.
Là điện thoại của Bùi Minh Nguyệt. Trên màn hình hiển thị cái tên “Quý Phong Ẩn”.
Trương Tử Hân do dự vài giây rồi không dám bắt máy. Chuông vừa tắt thì lại reo lên, vẫn là số đó, tiếng chuông dồn dập khiến cô có cảm giác nếu không nghe người kia sẽ gọi mãi cho đến khi trời sáng.
Bất đắc dĩ, cô nhanh tay nhận cuộc gọi, hơi lúng túng nói: “Alô?”
Một giọng nam trầm thấp, khàn khàn mang theo sức ép vô hình vang lên: “Minh Nguyệt?”
Trương Tử Hân vội đáp: “Quý tiên sinh, tôi là bạn của Minh Nguyệt, Trương Tử Hân. Cô ấy… cô ấy say rồi.”
“Say rồi?” – Người đàn ông lặp lại ba chữ đó, giọng tuy nhẹ nhưng khiến Trương Tử Hân lạnh sống lưng. Sau một thoáng im lặng, anh hỏi: “Các cô đang ở đâu? Tôi tới ngay.”
“Nhà hàng Hồng Diệp, tầng hai, bàn số tám.”
Nghe thấy không phải quán bar, giọng anh có vẻ dịu đi đôi chút: “Phiền cô trông chừng cô ấy giúp tôi, tôi sẽ đến ngay.”
“Vâng… vâng.”
Cuộc gọi vừa ngắt, Trương Tử Hân mới thở phào, lòng vẫn thấp thỏm. Rõ ràng đối phương chỉ hơn cô vài tuổi nhưng khí thế lại khiến người khác không dám nhìn thẳng. Cô thầm nghĩ không biết Minh Nguyệt làm sao mà quen được người đàn ông như thế.
Bên kia, trong bãi đỗ xe ngầm, ánh sáng mờ nhạt phản chiếu lên gương mặt người đàn ông khi anh bước vào xe. Đèn trần bật sáng, soi rõ khuôn mặt Quý Phong Ẩn đường nét sắc sảo, sống mũi cao, môi mỏng, cằm cương nghị như được tạc bằng dao. Đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên vẻ lạnh lùng, khiến người khác không dám lại gần.
Chỉ có bàn tay đang siết chặt vô lăng là để lộ phần cảm xúc bị nén chặt.
Nếu anh nhớ không lầm… hôm nay chính là ngày Tống Diễn tái hôn.
Và cô… lại đi uống say vào đúng ngày đó.
Nửa tiếng sau, Quý Phong Ẩn bước vào nhà hàng Hồng Diệp.
Thân hình cao lớn, dáng vẻ trầm tĩnh, khí thế tự nhiên khiến nhiều người xung quanh phải ngoái nhìn.
Thấy anh đi về phía mình, Trương Tử Hân dù trong lòng căng thẳng vẫn không khỏi cảm thán: chỉ riêng khuôn mặt và vóc dáng này thôi đã đủ khiến người ta không rời mắt. Lại còn giàu có, không chê Minh Nguyệt từng ly hôn, còn gì đáng quý hơn thế chứ!
Khi thấy anh khẽ cau mày nhìn đống chai rượu trên bàn, Trương Tử Hân vội giải thích:
Anh biết Trương Tử Hân đang nói dối, nhưng cũng chẳng vạch trần. Chỉ lấy từ ví ra một tấm thẻ màu đen đưa cho cô: “Cô đi thanh toán đi. Tôi đưa cô ấy ra xe trước.”
Nhìn tấm thẻ đen hiếm có trong cả thành phố B, Trương Tử Hân nuốt nước bọt, khẽ lắc đầu:
“Chúng tôi thanh toán rồi.”
Anh khẽ gật, cất thẻ vào túi, lấy điện thoại và túi xách của Bùi Minh Nguyệt, rồi nhẹ nhàng đỡ cô dậy.
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Quý Phong Ẩn thản nhiên cúi xuống, bế bổng cô lên trong tư thế công chúa.
Một tiếng xuýt xoa vang lên quanh bàn.
Trương Tử Hân cũng ngẩn người ra vài giây, rồi vội vàng đi theo, trong lòng thầm hét lên:
Trời ơi, cảnh này đúng là phim thần tượng bước ra đời thật!
Ra tới bãi đỗ xe, Quý Phong Ẩn mới nhẹ nhàng đặt cô xuống, mở cửa ghế sau:
“Cô ngồi vào, đỡ cô ấy cho chắc.”
“Vâng.”
Trương Tử Hân làm theo, cẩn thận đỡ Bùi Minh Nguyệt vào trong xe, giúp cô thắt dây an toàn.
“Giữ chặt cô ấy, đừng để ngã.” – Anh nói, giọng trầm nhưng dịu.
“Vâng.” – Trương Tử Hân gần như vô thức nghe theo, ôm lấy bạn, để đầu cô tựa vào vai mình.
Khi thấy mọi thứ đã ổn, Quý Phong Ẩn mới ngồi vào ghế lái, khẽ hạ cửa kính sau cho gió lùa vào, sợ cô say rượu sẽ khó chịu.
Mà lúc này, Bùi Minh Nguyệt hoàn toàn không biết gì.
Cô chỉ cảm thấy mí mắt nặng trĩu, đầu óc mơ hồ, trong lòng như có giọng nói lạ vang lên từng hồi:
【Đinh! Hệ thống “Cứu vớt vận mệnh” đã được kích hoạt. Bạn có thư mới, xin vui lòng kiểm tra.
Có muốn xem cốt truyện của thế giới này ngay bây giờ không?】
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
