Tại góc khuất ít người để ý trong quán cà phê, có một bóng người thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn về phía quầy bar.
Mỗi lần vô tình chạm phải ánh mắt của người đứng sau quầy, cô lại bình tĩnh dời tầm nhìn, tiện tay kéo thấp vành mũ lưỡi trai xuống thêm một chút, rồi ung dung nhấp một ngụm Americano như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Trên mặt bàn, một cục bông trắng mềm tròn vo chống cằm nhìn cô, giọng đầy bất lực.
【Chủ nhân... ngài có thấy dáng vẻ hiện tại của mình rất giống một tên theo dõi biến thái không?】
【Lén la lén lút như ăn trộm. Chỉ thiếu điều dán lên mặt mấy chữ "người khả nghi" nữa thôi.】
007 vừa càm ràm vừa nhét miếng bánh ngọt vào miệng, hai má phồng lên như sóc nhỏ.
Ban đầu, Hoắc Du mua bánh chỉ để chọc nó chơi. Ai ngờ thứ này thật sự biết ăn.
...Mà còn ăn rất ngon lành.
May mà người khác không nhìn thấy nó.
Nếu không, cảnh một con thú nhồi bông tự cầm nĩa ăn bánh chắc đủ khiến nó lên đầu hotsearch diễn đàn tinh võng nằm
Hoắc Du chống cằm, nở nụ cười hiền hòa.
“Biết sao giờ? Chẳng lẽ ta chạy đến trước mặt cậu ta rồi nói...”
Cô hắng giọng, nghiêm túc bắt chước.
“Xin chào, tôi rất có hứng thú với chị gái của cậu, nhưng lại không biết cô ấy trông như thế nào. Cậu có thể giúp tôi được không?”
“...”
“Đương nhiên phải theo dõi cậu ta trước, rồi mới tìm được cơ hội tiếp cận mục tiêu chứ.”
Nói xong, cô liếc 007 đầy ghét bỏ.
“Còn không phải tại mi sao? Đến nữ chính tròn méo thế nào còn không biết.”
“Thế mà cũng dám tự xưng là hệ thống của Thiên Đạo.”
007 lập tức quay mặt sang chỗ khác, chột dạ đến mức hai cái tai bông cũng cụp xuống.
Chuyện này... thật sự không thể trách nó hoàn toàn.
Thiên Đạo đại nhân tạo ra nó xong liền như bị hút cạn sức mạnh mà chìm vào giấc ngủ, chỉ kịp nhét cho nó chút thông tin cơ bản.
Ngay cả ký chủ định mệnh được ngài se sẵn tơ hồng, nó cũng nhận nhầm thành kẻ đoản mệnh trước mặt.
Nam chính hay nữ chính... nó thật sự chưa biết đường nào mà tìm họ ngoại trừ vài chi tiết vụn vặt
【Khụ... chuyện đó không quan trọng.】
007 vội vàng chỉ về phía quầy bar.
【Chủ nhân nhìn đi. Bờ vai này, khuôn mặt này... lần này chắc chắn không nhận nhầm nữa đâu.】
Hoắc Du cũng thuận theo ánh mắt nó nhìn sang.
Thiếu niên đứng sau quầy pha chế.
Chiếc sơ mi đồng phục ôm lấy thân hình cao gầy. Mỗi lần cậu cúi người hay xoay vai, lớp vải lại khẽ cọ xát, thấp thoáng phác họa những đường cơ bắp săn chắc còn vương nét non trẻ.
Đường nét gương mặt tinh xảo mà sắc bén. Quai hàm rõ ràng, sống mũi cao thẳng, mang theo vẻ lạnh lùng xen lẫn chút thiếu niên chưa hoàn toàn trưởng thành.
Thanh âm lười biếng kia giống như đang ghé sát bên tai cậu mà thì thầm.
Nhẹ đến mức khiến vành tai hơi ngứa.
...
Mấy ngày gần đây, cậu liên tục nghe thấy những âm thanh kỳ lạ.
Điều trùng hợp là, mỗi lần như vậy, trong quán đều xuất hiện một vị khách rất... nổi bật.
Cô luôn mặc hoodie tối màu hoặc áo gió cổ cao.
Vành mũ lưỡi trai kéo thấp, gần như che kín nửa khuôn mặt.
Rồi chọn đúng chiếc bàn khuất nhất, nhưng lại có góc nhìn thẳng về phía quầy bar, cứ thế lặng lẽ quan sát cậu.
Ban đầu, Chu Úc cũng chẳng để tâm.
Ở cái thế giới mạnh được yếu thua này, người kỳ quặc vốn chẳng hề hiếm.
Cho đến một hôm...
Cậu tận mắt nhìn thấy con thú bông trên bàn cô gái kia cử động.
Nó cầm chiếc nĩa nhỏ, bình thản xúc từng miếng bánh bỏ vào miệng.
Chu Úc: “...”
Ngay sau đó, giọng nói lười nhác của cô gái vang lên.
“Hệ thống như mi cũng biết ăn cơ à?”
“Không sợ bị người khác bắt gặp sao? Thú nhồi bông biết đi biết nói, lát nữa bị đưa thẳng vào viện nghiên cứu cũng nên.”
007 cười hì hì, đắc ý ưỡn bụng.
【Chủ nhân yên tâm.】
【Chúng ta giao tiếp bằng ý thức. Người bình thường không nghe được đâu.】
【Hơn nữa, ngoài ngài ra cũng chẳng ai nhìn thấy ta. Những thứ ta cầm sẽ tự chuyển hóa thành năng lượng, không để lại bất kỳ dấu vết nào.】
【Bổn hệ thống ít nhiều vẫn có chút bản lĩnh chứ.】
Hoắc Du nghe xong chỉ cười khẩy, tiện tay gõ lên đầu nó một cái.
“Cái bản lĩnh ấy của mi ngoài thỏa mãn cơn thèm ăn thì còn làm được gì?”
“Ngay cả người cũng nhận nhầm.”
007 ôm đầu, nước mắt lưng tròng.
【Ta... ta cũng đâu có biết chủ nhân không phải cái vị đại phản diện bị ép hắc hóa chạy tiến độ đâu .】
【Hoàn cảnh của ngài giống ngài ấy quá... nên ta mới nhận sai chớ bộ.】
Hoắc Du nhướng mày.
“À.”
“Vậy bị bắt nạt là lỗi của ta.”
“Bị ép ký khế ước cũng là lỗi của ta.”
007 lập tức cứng họng.
Nó lăn qua lăn lại trên mặt bàn như một chú cún nhận lỗi.
【Xin lỗi... xin lỗi chủ nhân... Là lỗi của 007.】
Ở phía bên kia quầy bar, Chu Úc im lặng nhìn tất cả.
Ánh mắt cậu chậm rãi rơi lên cục bông trắng đang lăn lộn xin tha.
Theo những gì vừa nghe...
Có vẻ năng lực của cái gọi là "hệ thống" cũng không đáng tin lắm.
Ít nhất...
Nó nói người khác không thể nhìn thấy hay nghe thấy nó.
Nhưng cậu thì có.
Không chỉ nghe rất rõ.
Mà còn nhìn thấy rõ từng hành động mất mặt của nó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
