Hiện tại, độ tuổi kết hôn của nam nữ thanh niên trong thời kỳ này rơi vào hai thái cực.
Ở nông thôn, không ít thanh niên mới ngoài hai mươi đã lấy vợ, con gái mười sáu mười bảy tuổi đã có người gả đi.
Cũng có những nam nữ thanh niên đã đi làm, vì nhà có nhiều anh em nên phải đỡ đần kinh tế cho gia đình, kéo dài đến hai mươi bảy hai mươi tám tuổi vẫn chưa kết hôn cũng không phải ít.
Trước kia, sau khi tốt nghiệp cấp ba mà có cơ hội vào đại học, sau khi tốt nghiệp sẽ được phát giấy điều động có dấu đỏ chót của nhà nước, không phải lo chuyện việc làm.
Nếu là hộ khẩu thành phố, dù không thi đậu đại học cũng có thể được nhà nước phân công công việc, hoặc là nối nghiệp cha mẹ.
Nhưng giờ đây, việc học đại học đã không được phép nữa, dân thành phố thì đông, việc làm thì ít, đúng là “nhiều sói ít thịt”.
Thế nên mới có khẩu hiệu: “Chúng ta cũng có đôi tay, không ăn bám trong thành phố”.
Thanh niên trí thức ở nước Z bị điều xuống nông thôn, năm đầu tiên còn có trợ cấp của nhà nước.
Trời ạ, vừa mới trợ cấp là phát hiện ra đây là cái hố không đáy, nghĩ rằng thanh niên trẻ phải có tinh thần chịu khổ rèn luyện, nên năm thứ hai liền thay đổi chính sách, bắt đám thanh niên trí thức phải làm như xã viên bình thường, tranh công điểm để ăn cơm.
Những gia đình thành phố vốn tự cao tự đại, có nhiều con cái thì gặp tai họa rồi, một nhà chỉ cho phép giữ lại hai đứa con, còn lại đều phải đưa xuống nông thôn lập nghiệp.
Đặc biệt là vùng phía Bắc đất rộng người thưa, càng cần đến lượng lớn thanh niên trí thức và những người trẻ thất nghiệp chưa từng lao động để bổ sung cho tuyến đầu sản xuất.
Vài năm trước, thanh niên trí thức đổ về, các đội sản xuất tranh nhau nhận, mong có thêm nhân lực lao động.
Nhưng mấy năm gần đây, tình hình không còn khả quan nữa, có người ban đầu còn làm việc hăng hái, nhưng chỉ được vài hôm là xuống tinh thần, chê cơm không ngon, chê lao động quá mệt, chê công điểm ít.
Thậm chí, còn có vài người trong số đó dính vào mấy trò trộm cắp vặt.
Dĩ nhiên, bị chê nhiều nhất vẫn là nữ thanh niên trí thức.
Đặc biệt là mấy cô gái ấy thường trắng trẻo, xinh xắn hơn mấy cô gái quê, dễ khiến mấy thằng con trai ngốc nghếch trong nhà mê mẩn, sống chết đòi cưới họ về làm vợ.
Huống chi Nam Sơn Ổ này còn khá hẻo lánh, mấy năm trước mỗi năm chỉ được phân về một hai thanh niên trí thức, năm nay lại đột nhiên có bốn cô gái xinh xắn được đưa đến, khiến các bậc cha mẹ ở đây phải cảnh giác cao độ, sợ con trai mình nghĩ không thông, lại dắt về nhà một cô con dâu là nữ thanh niên trí thức.
...
Lúc này, trong lòng Giả Hảo Hảo đang cân nhắc đến chuyện hôn nhân của mình.
Liệu có nên tìm cách lên trấn tìm việc? Hay ở lại làng này lấy chồng thì hơn?
Trong ba nam thanh niên trí thức, chỉ có mỗi Sở Tú Thành là coi được, tướng mạo và cách cư xử đều ổn, mà bản thân cô cũng không phải lo mười năm sau hắn về thành phố sẽ bỏ rơi mình qua được mười năm ấy, biết đâu đến khi đó mình cũng chẳng còn muốn sống với hắn nữa?
Nếu như hắn chẳng có ý gì với mình, thì mình cứ tìm một người đàn ông trong làng cho xong, như vậy cũng tiện cho việc chăm sóc “ông bà nội”.
Tuy nhiên, nếu nhà trai mà có quá nhiều người thì không hợp với cô.
Vì không chỉ có lắm chuyện vụn vặt, mà còn không tiện để cô lén lút giấu diếm chút của riêng.
Haizz... Giả Hảo Hảo nghĩ đến chuyện đại sự đời mình, thấy vẫn nên kiên nhẫn quan sát thêm xem có chàng trai nào hợp với mình hay không.
...
Hơn mười ngày bận rộn mùa vụ khiến Giả Hảo Hảo từ chỗ không thích nghi chút nào cuối cùng lại bất ngờ chịu đựng được.
Ban đầu cô tưởng mình sẽ mệt đến mức phải đi gặp Phật Tổ, không ngờ tiềm lực trong người cô lại mạnh mẽ đến vậy.
Vất vả lắm mới thu hoạch xong lúa mạch, lúa mì, cao lương, ngô và đậu đem về nhà, khâu tuốt hạt, bóc vỏ hoàn toàn không có máy móc hỗ trợ, tất cả đều dựa vào sức người.
Nhất là lúc phơi lúa, ông trời còn hay trêu ngươi, đang nắng chang chang bỗng dưng kéo mây đen, khiến ai cũng phải nơm nớp lo sợ.
May mà suốt hơn một tháng qua trời nắng là chủ yếu, chỉ có một trận mưa to giữa chừng.
Chớp mắt đã đến ngày 17 tháng 8.
Người ta nói quen tay thành nếp, giờ đây Giả Hảo Hảo cũng đã quen với việc cùng mọi người ra đồng kiếm công điểm rồi.
Dĩ nhiên, sức cô yếu hơn người khác, tốc độ cũng chậm, mỗi ngày chỉ kiếm được sáu công điểm.
Khu vực phía Bắc ít mưa, nông nghiệp chủ yếu là canh tác khô, do điều kiện khí hậu nên nhiều loại cây trồng mỗi năm chỉ được một vụ.
Cây trồng chính gồm có lúa mạch xuân, ngô, cao lương, đậu tương, khoai tây… Hiện giờ trong ruộng còn có bông và khoai lang chưa thu hoạch, mọi người đều đang làm cỏ, xới đất.
Tiếng mõ tan ca buổi trưa vang lên, mọi người vừa đi vừa trò chuyện từng tốp ba tốp năm kéo nhau về.
Giờ thì mấy người thanh niên trí thức họ cũng quen biết thêm nhiều dân làng, đặc biệt là Triệu Mỹ Lệ và Trần Tiểu Hoa lanh lợi hoạt bát, rất được thanh niên trong làng yêu mến.
Bởi vì từ nhỏ đến giờ, nhiều người chưa từng ra khỏi tỉnh, được đi dạo một vòng ở trên trấn đã là chuyện mở mang tầm mắt, họ rất háo hức với những gì Triệu Mỹ Lệ kể về cửa hàng bách hóa đầy đủ mọi thứ, rạp chiếu phim… những nơi thú vị như thế.
Trước cửa điểm tập trung của thanh niên trí thức, có một người đàn ông thấp bé đang đứng, ánh mắt thèm thuồng của hắn khiến Giả Hảo Hảo cảm thấy như một con chó đói đang nhìn thấy khúc xương thịt.
Cô liếc nhìn chiếc xe đạp Phượng Hoàng 24 inch gần như mới tinh dựng bên cạnh hắn, rồi lại đảo mắt nhìn đồng hồ trên cổ tay hắn, áo sơ mi trắng, quần dài xanh bộ đội, cả đôi dép da dưới chân… trong lòng thấy rất tiếc.
Trông thì ra dáng người có ăn học, nhưng tiếc là chiều cao không đạt, ngũ quan cũng chẳng ra làm sao, khiến cô không có hứng nhìn lần thứ hai.
Lâu Kiệt nhìn thấy hắn đến thì miễn cưỡng cười: “Chẳng phải đồng chí Hà sao? Hôm nay sao rảnh rỗi tới đây vậy?”
Hà Hùng Phi mỉm cười: “Đồng chí Lâu, các cậu về rồi à? Tôi vừa lên trấn, tiện đường nghe Đa Cương nói điểm thanh niên trí thức các cậu có thư và bưu phẩm, nên tiện thể ghé báo cho một tiếng, có rảnh thì ra đó lấy nhé!”
Ánh mắt Triệu Mỹ Lệ và Trần Tiểu Hoa đồng loạt dừng trên người Hà Hùng Phi.
Nghe hắn nói vậy, Triệu Mỹ Lệ liền nở nụ cười tươi, đầy chờ mong hỏi: “Anh ơi, có thư của em không? Em tên là Triệu Mỹ Lệ.”
Trần Tiểu Hoa cũng không nhịn được hỏi: “Anh ơi, em họ Trần, tên là Tiểu Hoa, có thư của em không?”
“Cả hai em đều có, còn có bưu phẩm của người tên Lý Vệ Hồng nữa.” Ánh mắt Hà Hùng Phi lướt một vòng trên bốn cô gái thanh niên trí thức, cuối cùng dừng lại trên mặt Trần Tiểu Hoa, bày ra vẻ điềm đạm mà nói: “Chiều nay tôi phải lên trấn lần nữa, hay là các em đi cùng tôi?”
Trần Tiểu Hoa đã âm thầm cân nhắc trong lòng, điều kiện của người đàn ông này xem ra không tệ.
Ở Nam Sơn Ổ, chỉ có nhà đội trưởng, nhà kế toán và hai hộ khác mới có xe đạp.
Hơn nữa, ánh mắt người này nhìn cô rõ ràng là có tình ý.
Chỉ tiếc, cô lại thấy hắn không đẹp trai bằng Sở Tú Thành, do dự một chút rồi vẫn từ chối: “Cảm ơn anh, thôi không cần đâu ạ, em sẽ đi cùng chị Lý với Mỹ Lệ sau vậy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)