Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cô con dâu họ Giả của nhà Trân Hán Tử Chương 23: Chia Nhà

Cài Đặt

Chương 23: Chia Nhà

Thì ra bà nội Hà lấy chồng đã ba năm vẫn không sinh được đứa con nào, nghe mãi lời đàm tiếu, một lần ông nội Hà ra đồng thì gặp ngay một bé gái bọc trong tã bị bỏ lại trên bờ ruộng, thế là bế về nuôi làm con gái.

Bảy tám năm sau, bà nội Hà vận số chuyển biến, lần lượt sinh được một trai một gái, tiếc rằng đứa con trai thể trạng yếu ớt, mười năm trước đã qua đời.

Cũng chính vì việc người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh ấy mà ông bà nội Hà lần lượt qua đời.

Khi ấy mẹ của Chân Đại Hải vốn là người trong tộc họ Hà, bà biết rõ cô con gái lớn của bà nội Hà không phải con ruột, nhưng vì quý mến Hà Tú Anh người siêng năng, tháo vát, hiểu chuyện nên vẫn đồng ý để con trai mình cưới cô ấy.

...

Bây giờ Chân Đại Hải nói ra sự thật là vì không muốn nuôi không hai đứa con không máu mủ này nữa.

Con cái ruột của mình còn phải lo chuyện cưới xin, gánh nặng đã quá lớn rồi, tất nhiên chẳng muốn rước thêm phiền toái vào thân.

Hơn nữa người trong tộc họ Hà vẫn còn đó, hà cớ gì mình phải gánh trách nhiệm nuôi hai đứa "kẻ ăn nhờ ở đậu" này?

Bất ngờ nghe thấy chuyện này, không chỉ hàng xóm xung quanh xì xào bàn tán, mà sắc mặt Hà Kiến Quân cũng trở nên khó coi, vô thức siết chặt tay em gái.

"Ái da!" Hà Kiến Bình mắt ngấn lệ nhìn anh trai, giọng mềm nhũn "Anh, đau..."

Hà Kiến Quân vội buông tay em gái ra, ánh mắt hoảng loạn lại không ngừng nhìn về phía anh họ, sợ bị anh họ chán ghét.

Mình đã mười ba tuổi rồi, không đi học cũng được, chẳng sợ không có chỗ dung thân, thế nào cũng cố mà sống qua ngày.

Nhưng còn đứa em gái mười một tuổi, không thể để em phải sống cảnh bữa no bữa đói như mình.

Cậu muốn em được đi học, được lớn lên đàng hoàng.

Vì vậy, thái độ của anh họ sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai của hai anh em.

Chân Hựu Khâm thật không ngờ người dì luôn đối xử tốt với mình và em gái lại không phải dì ruột.

Nhưng điều đó lại khiến cậu càng cảm động hơn. Ông bà ngoại không phải thân thích ruột thịt mà vẫn nuôi dưỡng mẹ cậu trưởng thành, còn thương yêu cậu như vậy, thì cậu sao có thể vong ân bội nghĩa?

"Cha, Kiến Quân và Kiến Bình con nhất định sẽ lo." Chân Hựu Khâm nhìn sang em gái ruột bên cạnh, thấy cô cũng âm thầm ủng hộ mình, bèn cất tiếng" Chúng ta chia nhà đi? Sau này, con và em sống chung với Kiến Quân, Kiến Bình."

Triệu Lan Phương tỏ vẻ đau lòng: "Con còn chưa kết hôn đã đòi chia nhà, muốn để người ta đâm sau lưng cha con hay sao?"

Thật ra bà ta sớm đã muốn chia nhà rồi.

Bà vốn muốn gả Chân Nhị Nữu cho Triệu Đại Cương, tiếc là cả hai anh em đều phản đối. Còn xảy ra vụ Triệu Đại Cương bị Chân Hựu Khâm đánh cho bầm dập mấy hôm trước, bà ta biết Chân Hựu Khâm thật sự đã lớn rồi, không giống như hồi gả Đại Nữu, chỉ biết khóc lóc. Giờ không thể tùy tiện quyết định chuyện cả đời của Nhị Nữu nữa.

Nhưng bây giờ thấy Chân Hựu Khâm thật sự muốn chia nhà, bà ta tất phải ra vẻ tủi thân, suy nghĩ cho chồng để ông ấy nghiêng về phía mình, tránh việc ông ấy chia cho bọn trẻ quá nhiều.

Chân Đại Hải thật sự thấy đứa con trai lớn này là đồ oan nghiệt, vì người ngoài mà chống đối mình, tức đến ho khan mấy tiếng rồi mới trợn mắt mắng lớn:

"Thằng ranh con, cánh cứng rồi thì muốn cãi cha hả? Có bản lĩnh thì đừng hòng lấy một xu của tao, cút ra ngoài tự lập đi!"

Ông ta thật sự cảm thấy con trai chẳng coi mình ra gì, khiến ông mất mặt trước đám đông, nếu không trị được nó, sau này nó sẽ dám lên mặt làm chủ trong nhà.

Xưa nay có quy củ: cha mẹ còn sống thì không được chia nhà.

Ở thôn Nam Sơn Ổ này, vẫn còn có nhà bốn thế hệ sống chung.

Tất nhiên, cũng có nhà vì anh em đông, chị em dâu lắm lời, suốt ngày cãi cọ việc lặt vặt mà cha mẹ đành cho con cái tách hộ, rồi chọn sống chung với đứa con mà mình thiên vị.

"Được!" Chân Hựu Khâm hơi do dự, thấy em gái không phản đối, lại nhìn thấy ánh mắt khẩn cầu của hai em họ, liền dứt khoát gật đầu "Con đi tìm đội trưởng tới làm chứng, tiện thể tách luôn hộ khẩu của con và em."

Dù sao thì cha ruột cũng đã sớm thiên vị, mình có ra đi tay trắng thì cũng được. Lúc này trời vẫn còn chưa lạnh, có thể mượn tiền tìm chỗ ở.

Như vậy khỏi lo em gái mình bị họ tùy tiện gả đi, cũng không sợ hai em họ bị ức hiếp.

Có điều, việc này đồng nghĩa với chuyện giữa mình và Giả trí thức coi như chín phần là tan rồi.

Dù gì thì mình giờ chẳng những trắng tay bị đuổi ra khỏi nhà, mà còn phải nuôi ba đứa em. Cô ấy sao có thể để mắt tới mình?

Nghĩ đến đây, lòng chua xót nghẹn ngào, buồn muốn khóc.

Nhưng giờ thì mình đã bị dồn đến đường cùng rồi.

Chân Đại Hải suýt nữa tức chết vì thằng con lớn.

Ông ta vốn không thật sự muốn đuổi con tay trắng ra khỏi nhà, chỉ muốn nhân dịp này áp chế nó, để nó biết nghe lời.

Không ngờ nó lại đẩy mình lên đầu sóng ngọn gió. Trước mặt bao người thế này, nếu mình nhượng bộ thì còn mặt mũi nào nữa?

"Được, được lắm, có gan lắm!" Chân Đại Hải trông như kẻ say rượu, tức đến tay chân bủn rủn, đành ngồi phịch xuống chiếc ghế nhỏ ngoài cửa, quay sang con trai út nói "Đi gọi đội trưởng với bác mày tới đây!"

Ánh tà dương dần khuất sau chân trời, vẫn còn sót lại chút ánh sáng.

Mặt trăng phía bên kia cũng đã bắt đầu lên ca, tỏa ánh sáng mờ nhạt xuống mặt đất.

Lúc này đúng vào giờ tan làm, người vây xem càng lúc càng đông.

Cả thôn Nam Sơn Ổ gần như đều cùng một họ, họ hàng dây mơ rễ má, nhà ai có chuyện, người tới xem, người tới can đều kéo đến rất nhanh.

Bác cả nhà họ Chân cũng đến cùng ba ông lão khác. Triệu Lan Phương vội vàng từ trong nhà bưng ghế dài ra mời họ ngồi, rồi lùi về cạnh Chân Đại Hải, vừa lau nước mắt vừa thì thầm: "Một nhà yên lành, sao lại thành ra thế này?"

Bác cả họ Chân tóc đã bạc trắng, hai tay chắp sau lưng, dáng người còng xuống, lộ rõ vẻ già nua. Khuôn mặt hằn đầy dấu vết năm tháng và lao lực, đôi tay nhăn nheo đầy chai sạn, nhìn qua chỉ là một ông già rất bình thường.

Vẻ mặt ông bình thản, có lẽ do từng ra chiến trường, cũng từng làm đội trưởng của đại đội, khí thế vẫn rất mạnh mẽ: "Có ai đến kể cho mấy ông già tụi tôi nghe xem, nhà Đại Hải xảy ra chuyện gì?"

Bên này còn chưa kể, bên kia Chân Bảo Cường đã thật sự đi gọi đội trưởng và chú về.

Dù Giả Hảo Hảo rất muốn ở lại xem tiếp, nhưng Trần Tiểu Hoa đã tới gọi hai cô về ăn tối: "Hai đứa đúng là mê xem náo nhiệt quá, đến cơm cũng quên ăn rồi hả?"

Chị ấy cười đùa một câu, nhưng hàm ý trong lời nói lại khiến người ta cảm thấy Giả Hảo Hảo và Triệu Mỹ Lệ không chín chắn.

Cũng khiến người trong đại đội thấy cần phải "bảo vệ người nhà".

Chuyện nhà họ Chân bây giờ cũng coi như chuyện xấu trong nhà, người trong thôn không muốn để người ngoài ở lại xem trò, cười nói: "Đúng đấy, chuyện này không liên quan đến mấy cô đâu, mau về ăn cơm đi?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc