Buổi chiều, Giả Hảo Hảo vẫn cùng mọi người ra đồng làm việc.
Nhưng cô nhanh chóng phát hiện, mình bỗng nhiên trở nên rất được chào đón.
Đám thanh niên trai tráng thì ngại lại gần cô, còn các bác gái, chị dâu lại vây quanh hỏi han đủ kiểu chuyện liên quan đến Chân Tĩnh Thư và người đàn ông lạ mặt.
“Nhị Nữu bị rơi xuống nước là do gã đàn ông kia định giở trò à?”
“Giả trí thức, có phải tên đó muốn bắt nạt cô không? Cô đừng sợ, cứ việc nói với đội trưởng đại đội là được.”
“Nghe nói là cậu cả nhà họ Chân muốn qua lại với cô, làm cô hoảng quá mà rơi xuống sông phải không?”
Giả Hảo Hảo ngơ ngác, cảm thấy mấy người này đúng là biểu hiện sống động cho câu ba người thành cái chợ.
Dù cô đã giải thích, nhưng người ta vẫn cứ tin chắc rằng những lời mình bịa ra mới là sự thật.
Nhìn đám người đó chỉ gật đầu lấy lệ, Giả Hảo Hảo tức đến mức muốn học máu: đã không tin lời tôi nói, vậy còn hỏi làm gì?
Đúng là phí công phí lời, mệt tim mỏi não!
Chiều tối sau khi tan làm, tuy toàn thân mệt mỏi rã rời, nhưng nhờ hơn một tháng rèn luyện vừa qua, Giả Hảo Hảo đã dần quen với cuộc sống nơi đây.
Triệu Mỹ Lệ vừa về đã chạy ào vào phòng, ánh mắt tò mò nhìn Giả Hảo Hảo: “Hảo Hảo, nghe nói hôm nay cô xuống nước cứu người hả? Sau đó lại được một thanh niên trong thôn cứu lên?”
“Xem như vậy đi.” Giả Hảo Hảo vừa nói vừa cởi đôi giày Giải Phóng dính đầy bùn đất, định mang ra ngoài giặt.
“Không ngờ cô biết bơi đó nha.” Triệu Mỹ Lệ thấy cô định rời khỏi phòng thì vội kéo tay cô lại, ghé sát thì thầm một cách thần bí: “À, vừa nãy Chân Bảo Cường có đến, bảo tôi nhắn lại là mời tụi mình tới nhà ảnh ăn cơm tối.”
Cô ta cũng biết rõ Chân Bảo Cường có cảm tình với mình.
Thú thật, Triệu Mỹ Lệ cũng hơi động lòng với anh ta trắng trẻo tuấn tú, học đến cấp ba, nghe nói thành tích cũng không tệ, chỉ tiếc là sau khi dừng tuyển đại học thì đành ở nhà chờ cơ hội.
Bản thân cô ta ở cái tuổi này, về thành nhất thời còn chưa được, mà tuổi tác cũng không thể trì hoãn lâu, kết hôn cũng là một lựa chọn không tồi.
Cô ta để ý thấy nhà Chân Bảo Cường có căn nhà ngói xanh mới xây chưa đầy hai năm, chị hai làm việc ở bệnh viện, nghe nói bác sĩ ở đó là cậu ruột của Chân Bảo Cường.
Anh ta còn nói, nếu cô chịu gả, thì có thể sắp xếp cho cô vào bệnh viện làm việc, dù là ở phòng thuốc hay nhà ăn của phòng thuốc, cũng không cần kiến thức y khoa gì cả.
Triệu Mỹ Lệ suy đi nghĩ lại, thấy trong thôn này, điều kiện nhà Chân Bảo Cường là khá nhất rồi.
Những thanh niên khác tuy cũng tỏ vẻ muốn theo đuổi, nhưng bọn họ không có đường ra khỏi thôn, chỉ biết cắm mặt làm công điểm trên ruộng đồng.
Cô đã quá chán cảnh "mặt trời hun lưng, tay cày tay cuốc" như thế, nên cũng tính tiến thêm một bước với Chân Bảo Cường.
Vì vậy khi anh ta mời cô ta đến ăn cơm tối, cô khách sáo vài câu rồi nhận lời.
Nhưng sau khi nghe Chân Bảo Cường nói là cũng mời cả Giả Hảo Hảo, trong lòng cô ta lập tức cảnh giác.
Những gì dễ dàng có được thì người ta không mấy trân trọng.
Nhưng nếu có người tranh giành, thì lại sợ bị người khác giành mất.
Triệu Mỹ Lệ tự thấy mình là người xinh đẹp, nhưng Giả Hảo Hảo cũng không hề kém cạnh.
Dù dạo gần đây cô ấy đen hơn nhiều so với lúc mới đến thôn Nam Sơn Ổ, nhưng nhìn vẫn trắng trẻo thanh tú.
Nếu cô ấy cũng động lòng với Chân Bảo Cường, thì đúng là một đối thủ đáng gờm.
Làm sao cô ta có thể không đề phòng, không lo lắng cho được?
Giả Hảo Hảo hôm nay cũng nghe người ta nói, Chân Hựu Khâm và Chân Bảo Cường là anh em cùng cha khác mẹ, giờ lại nghe là Chân Bảo Cường mời mình, trong lòng thấy hơi lạ.
Chỉ cần nhìn ánh mắt lạnh nhạt và xa cách giữa hai anh em họ là biết, nhà họ Chân chắc chắn không hòa thuận, cô cũng chẳng muốn dính vào, liền cười nói: “Tôi không đi đâu, cô đi đi.”
Nghe vậy, Triệu Mỹ Lệ âm thầm thở phào, liền khoác tay cô, hơi ngượng ngùng nói: “Mẹ Bảo Cường muốn gặp tôi, nhất quyết mời đến ăn cơm, còn lên trấn mua thịt về nữa đó. Cô nói xem tôi nên mang gì tới thì hợp?”
Xem ra cô nàng đang muốn thả thính rõ ràng đang ám chỉ rằng mình và Chân Bảo Cường đang tính chuyện yêu đương rồi.
Triệu Mỹ Lệ không ăn cơm ở điểm trú của trí thức, mấy người còn lại trong nhóm thì mừng húm vì ít một người ăn, là mấy người còn lại được ăn nhiều hơn.
Nhưng riêng Tiêu Kiến Quân thì cười không nổi.
Ban đầu anh ta còn tưởng Mỹ Lệ hiểu lòng mình, không ngờ cô lại chọn Chân Bảo Cường.
“Mỹ Lệ!” Anh không kiềm được, chạy đến trước mặt cô, ánh mắt tha thiết: “Mỹ Lệ, đừng đi có được không? Anh—”
“Xin lỗi, tôi đã nhận lời Bảo Cường rồi.” Triệu Mỹ Lệ cũng biết rõ tình cảm của anh ta, nhưng anh ta không thể đưa cô về thành, cũng không thể cho cô ta cuộc sống ổn định, cô ta chỉ có thể phụ lòng anh thôi.
Tiêu Kiến Quân nghe xong, không thể nói lời giữ lại nữa, chỉ biết trơ mắt nhìn cô ta đi về phía Chân Bảo Cường ở đằng xa.
“Cháu chào bác gái, cháu là Triệu Mỹ Lệ, làm phiền mọi người rồi ạ.” Triệu Mỹ Lệ lễ phép đưa cho Triệu Lan Phương một mảnh vải thật mát màu xanh da trời mà nhà cô ta gửi lên, khéo léo nói: “Bác gái có làn da đẹp thật đấy, mặc áo sơ mi màu này chắc chắn rất tôn da.”
Triệu Lan Phương thấy cô gái này cười tươi rói, dù trong lòng có chút không ưng, nhưng nhìn thằng con bên cạnh đang cười như ngốc, cũng không nỡ làm khó, liền cười đáp: “Cháu khéo miệng thật đấy, bác già rồi, mặc gì chả vậy, mảnh vải này cháu giữ lại may áo mà mặc.”
Rồi lại gọi bọn họ vào: “Thức ăn nấu xong rồi, vào ăn cơm thôi.”
Trong phòng khách có một người đàn ông mặc áo và quần cùng màu xanh đang hút thuốc lá sợi, thấy Triệu Mỹ Lệ chào mình thì chỉ khẽ gật đầu.
Còn một cô gái mặc áo sơ mi trắng, váy dài xanh, đi dép nhựa đang rất thịnh hành, ánh mắt đánh giá cô ta từ trên xuống dưới, mỉm cười nhẹ nhàng đầy kiểu cách.
Triệu Mỹ Lệ nghe Chân Bảo Cường giới thiệu liền gọi là bác trai và chị.
Trong lòng cô ta hiểu rõ, đây chính là Chân Thiến Thiến, con riêng mà mẹ ruột Chân Bảo Cường mang theo khi tái giá.
Nhưng khi mọi người ngồi vào bàn ăn, lại không thấy hai anh em cùng cha khác mẹ của Chân Bảo Cường ra ăn cơm, cô tuy tò mò nhưng không dám hỏi.
Trong lòng cô ta nghĩ, người mình muốn gả là Chân Bảo Cường, dĩ nhiên hy vọng mẹ chồng tương lai là người nắm quyền trong nhà, như vậy sau này mới dễ được chia phần nhiều.
Chân Thiến Thiến rất biết điều: “Cha, mẹ, con đi gọi anh và em ra ăn cơm nhé?”
Triệu Lan Phương rất hài lòng với thái độ của con gái, cười nói: “Vậy con gọi thử đi, nếu Nhị Nữu không khỏe thì mang ít thịt cho nó là được.”
Chân Đại Hải vừa nghĩ tới chuyện thằng con lớn cãi mình, đã thấy bực bội, chau mày nói: “Thôi khỏi, đừng để ý cái thằng chẳng có quy củ ấy. Mình ăn đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)