Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cô con dâu họ Giả của nhà Trân Hán Tử Chương 16: Cứu Người

Cài Đặt

Chương 16: Cứu Người

Chẳng mấy chốc trời sáng rõ, Chân Bảo Cường ngủ dậy ăn sáng xong thì cẩn thận chải chuốt, vừa ý xách theo chiếc bình tông màu xanh lính rồi ra cửa, định bụng mang nước cho Triệu Mỹ Lệ, tiện thể rủ cô ta tới nhà ăn cơm tối.

Lúc này trong thôn phần lớn đều đã ra đồng kiếm công điểm, ở nhà chỉ còn mấy ông bà già trông trẻ con chưa biết đi, hoặc làm mấy việc lặt vặt như nấu cơm, giặt giũ.

Gà vịt ngan ngỗng trong làng đi lại tự do, thế nên đất bùn trong thôn không tránh khỏi lấm lem phân gia cầm.

Chân Bảo Cường hôm nay đi đôi giày da, sợ dẫm phải thứ dơ bẩn, nên mắt cứ dán chặt xuống đất mà đi.

“Bảo Cường à!” — Phía trước có một thanh niên cưỡi xe đạp Phượng Hoàng cỡ 24 inch, vừa thấy cậu liền cười cười thân thiết gọi một tiếng, giọng điệu mang vài phần thân mật “Trời nóng thế này, anh mang cho em một quả dưa hấu với ít đồ nhắm rượu nè.”

Nghe tiếng, Chân Bảo Cường ngẩng lên, thấy là Triệu Đại Cương — tóc chẻ ba bảy, mặt mày gian xảo, dáng người nhỏ con gầy guộc không khỏi mỉm cười: “Anh Cương tới rồi à, anh cứ vào nhà ngồi trước, em quay lại liền, hai anh em mình uống một chén.”

Triệu Đại Cương hỏi: “Em đi đâu đấy?”

Nghe Chân Bảo Cường nói là đi mời người về nhà ăn cơm tối, hắn không nhịn được cười: “Em làm to chuyện quá, đi mời người ta ăn cơm mà cứ như đánh trống khua chiêng, lỡ người ta ngại thì sao? Anh thấy tốt nhất là trưa rồi hãy len lén nói nhỏ với cô ấy.”

“Anh nói đúng!” Chân Bảo Cường cũng thấy bản thân chỉ mải mê nghĩ tới Mỹ Lệ, chẳng tính đến chuyện lỡ cô ấy mắc cỡ thì biết làm sao.

Hai người cùng về nhà Chân Bảo Cường, cậu ta lấy dao bổ dưa hấu.

Dưa bây giờ vỏ xanh đậm, vằn đen, vỏ hơi dày, bên trong là ruột đỏ mọng đan xen những hạt dưa đen nhánh, nước dưa tràn ra thơm ngọt, nhìn cực kỳ hấp dẫn.

Chân Bảo Cường thèm đến chảy nước miếng, cắn một miếng liền thấy ngọt lịm, giải khát vô cùng.

Cậu còn cẩn thận nhổ hạt dưa để sang bên: “Ngon thật đấy, năm sau em sẽ bảo mẹ em trồng vài gốc.”

Triệu Đại Cương thuận miệng: “Bảo bác gái ra ăn cùng luôn đi.”

“Nhà em không có ai, mẹ em lên trấn mua đồ rồi.” Chân Bảo Cường ăn gần nửa quả thì bụng cũng hơi no, nhìn anh ta hỏi: “Hôm nay sao anh rảnh đến chơi vậy?”

Nghe nói mẹ Chân Bảo Cường không có ở nhà, trong lòng Triệu Đại Cương khấp khởi vui mừng.

Theo hắn biết, cha với anh cả của Chân gia đều ra đồng làm công điểm, giờ mẹ cũng đi vắng, thế thì trong nhà ngoài hai người họ ra, chỉ còn Chân Tĩnh Thư là con gái.

Tuy Chân Tĩnh Thư mặt mày vàng vọt, người thì gầy guộc, mắt lại kém, nhưng ngũ quan vẫn rất xinh, nhất là vòng eo nhỏ đến mức tưởng như chạm nhẹ sẽ gãy, nhìn là mê.

Tiếc là danh tiếng hắn ta chẳng ra gì, anh cả Chân không chịu gả em gái cho hắn.

Hắn năm nay đã hai mươi tám, sốt ruột muốn cưới vợ lắm rồi. Đã không cưới được đàng hoàng, hắn cũng chẳng ngại chơi chiêu.

Nghĩ tới đây, lòng hắn càng cuộn trào, liền hỏi: “ Nhị Nữu đâu? Gọi cô ấy ra ăn miếng dưa cho vui.”

“Chắc giờ còn đang giặt đồ chưa về.” Chân Bảo Cường ăn no uống đủ, nằm ườn lên giường: “Em từng nhắc chuyện đổi hôn sự với nhà anh đấy, mà cái thằng mất dạy ấy nó chửi em một trận. Em thấy anh đừng có mơ tưởng gì nữa thì hơn.”

Triệu Đại Cương nghe vậy, mặt thoắt cái sa sầm. Hắn gặng hỏi hướng đi đại khái của Chân Tĩnh Thư, sau đó rảo bước ra ngoài.

Hắn vốn chẳng phải loại người tử tế, nhà không khá giả, nhưng dựa vào em trai làm ở cung tiêu xã, nên chẳng ai dám đụng đến.

Thời buổi vật tư thiếu thốn, làm ở cung tiêu xã là có thể mang lại nhiều tiện lợi cho người nhà.

Triệu Đại Cương nhìn quanh, thấy xung quanh không một bóng người, lòng liền nảy tà tâm.

Cái nhà này cả hai đứa đều khinh thường hắn, vậy hắn việc gì phải khách sáo? Nhân lúc bốn bề vắng vẻ, cứ cưỡng ép rồi tính tiếp, không muốn lấy cũng phải lấy hắn!

Hắn lặng lẽ áp sát, đột ngột bịt miệng cô, một tay siết lấy vòng eo mảnh khảnh, kéo mạnh cô vào đám cỏ ven sông.

Chân Tĩnh Thư vùng vẫy kịch liệt, nhưng cơ thể yếu ớt, sáng lại chưa ăn no, làm việc vất vả, sức lực chẳng còn là bao, không sao thoát khỏi tay đàn ông.

Trong cơn sợ hãi, nước mắt cô tuôn rơi như chuỗi hạt đứt dây.

Triệu Đại Cương thấy cô mắt rưng rưng, sợ hãi nhìn mình, trong lòng càng đắc ý: “Ngoan ngoãn đi, tôi sẽ cưới cô!”

Hắn đã tính toán kỹ càng em gái hắn chân thọt, tướng mạo tầm thường, hai mươi tuổi vẫn ế. Chỉ cần cưới được Chân Tĩnh Thư, thằng em trai kia vì lo cho em gái, thế nào cũng chịu đổi hôn.

Càng nghĩ càng thấy mình đúng là thiên tài, nghĩ ra được kế sách tuyệt vời như thế!

```

Giả Hảo Hảo hôm nay lúc làm cỏ, lỡ tay cuốc trúng ngón chân cái, máu chảy ròng ròng, đau đến mức cô vội hét lên cầu cứu.

Bà thím bên cạnh thấy vậy, nhanh tay vốc một nắm tro bếp đắp lên vết thương, miệng liên tục càm ràm: “Sao cháu bất cẩn vậy hả? Giờ mới biết đau à? Lần sau còn dám lơ đãng nữa không—”

Giả Hảo Hảo vừa đau vừa muốn khóc, lo nhất là vết thương nhiễm trùng.

Trong trí nhớ của cô, bị thương kiểu này ít nhất cũng phải tiêm phòng uốn ván, không thì cũng phải dùng cồn iốt sát trùng cho an toàn.

Chứ đắp tro bếp thế này ai mà chịu nổi.

Dù cuộc sống hiện tại còn rất khổ, nhưng Giả Hảo Hảo bây giờ đã không muốn chết nữa. Cô vừa sụt sùi vừa nói: “Thím ơi, cháu về trước xử lý vết thương bằng cồn iốt ạ.”

Tuy bà thím cảm thấy cô hơi làm quá, nhưng nhìn cô rơm rớm nước mắt cũng thấy mềm lòng: “Thôi được, cháu về đi. Nếu đội trưởng hỏi, thím sẽ nói đỡ cho.”

Giả Hảo Hảo khập khiễng đi về, mặt mày rầu rĩ, vừa đi vừa thở dài mặc cả với hệ thống: “Cậu có thể kiếm cho tôi một liều tiêm phòng uốn ván được không? Không thì cho nợ tạm một chai cồn iốt cũng được mà?”

Hệ thống kiêu ngạo đáp: “Ký chủ, cô đã nợ 55 điểm rồi. Tiêm phòng uốn ván cần 160 điểm, vượt quá giới hạn cho nợ. Tôi chỉ có thể tạm cấp cho cô một lọ cồn iốt.”

“Đồ keo kiệt! Sao lại quy định chỉ khi cứu người mới có điểm chứ?” Giả Hảo Hảo lẩm bẩm: “Giá mà giúp ai cũng có điểm, tôi đã sống sung sướng từ lâu rồi~”

Hệ thống cắt ngang lời cô: “Bên bờ sông, trong bụi cỏ phía trước có một cô gái đang gặp nguy hiểm, cần cô cứu mạng!”

“Hả? Thật á? Gì thế?!” Giả Hảo Hảo rùng mình một cái, lập tức tỉnh táo hẳn, quên luôn cả đau chân, vội vàng mặc cả với hệ thống: “Nếu tôi cứu người, cậu cho tôi thêm chút điểm được không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc