Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đúng vào mùa hè, tiếng ve nơi sân viện vang lên không ngớt.
Xuân Lan vô thức nín thở khi bước vào phòng, thậm chí đến bước chân cũng nhẹ nhàng hơn.
Xuyên qua bức bình phong mờ ảo, nàng ấy nhìn thấy thiếu nữ đang ngồi bên cửa sổ…
Lông mày thiếu nữ như núi xa ẩn chứa nét u sầu, chỉ cần hơi nhướng lên thôi đã lộ vẻ phong tình động lòng người. Làn da nàng trắng như tuyết, phớt chút ửng hồng, giống như... giống như hoa đào ngày xuân, mỏng manh đến mức khiến người ta xao xuyến.
Tuy Xuân Lan ít khi theo ra khỏi phủ, nhưng nàng ấy biết, dung mạo như tiểu thư nhà mình, cho dù nhìn khắp toàn bộ kinh thành, cũng khó tìm được mấy người.
"Tiểu thư, La Thường Các vừa gửi đến một lô vải mới, hiện đang chờ trong sân viện ạ." Xuân Lan hồi thần, cúi đầu nhẹ giọng bẩm báo.
Khương Yểu nghe thấy động tĩnh, quay đầu lại liền nhìn thấy dáng vẻ như chim cút của Xuân Lan, không khỏi thở dài một tiếng.
Ba ngày rồi.
Nàng xuyên vào nơi này được ba ngày mới miễn cưỡng tiếp nhận được sự thật rằng mình đã xuyên vào một quyển tiểu thuyết.
Xuyên thành Tam tiểu thư của Khương phủ – Khương Yểu, một nữ phụ pháo hôi có kết cục thê thảm trong nguyên tác.
“Tỷ tỷ đã chọn qua chưa?” Khương Yểu nhẹ giọng hỏi, trong giọng nói mang theo chút thăm dò.
Trước đây, các loại vải vóc quần áo, lần nào không phải là vào viện của tiểu thư nàng ấy trước, để tiểu thư chọn lựa?
Chỉ là bây giờ, đại tiểu thư đã định hôn với Tấn Vương gia, là vương phi tương lai, hiển nhiên mọi việc trong phủ phải ưu tiên đại tiểu thư trước.
Dựa theo tính cách hơn thua trước đây của tiểu thư, thể nào cũng sẽ giận dỗi vài hôm.
Khương Yểu thấy Xuân Lan quỳ xuống, theo phản xạ giơ tay định đỡ nàng ấy dậy, nhưng khi tay vừa vươn ra được nửa chừng, nàng nhận thấy không đúng lại giật mình rút về.
May thay, Xuân Lan vẫn luôn cúi đầu, không nhìn thấy cảnh này.
“Đứng lên đi, hôn kỳ của tỷ tỷ đã định, đương nhiên phải ưu tiên tỷ ấy.” Khương Yểu nhàn nhạt nói.
Xuân Lan nghe thế thì có chút kinh ngạc, tiểu thư nhà nàng ấy từ khi nào lại biết quan tâm người khác như vậy?
“Bảo họ lui xuống đi, hôm nay ta không có hứng thú.”
Sắc mặt Khương Yểu vẫn còn hơi tái nhợt, khẽ ho hai tiếng.
Xuân Lan tưởng nàng vẫn đang giận lão gia, bèn thấp giọng khuyên nhủ: “Tiểu thư đâu cần phải giận dỗi với lão gia. Trong Khương phủ này ai cũng biết, người mới là người được lão gia thương yêu nhất. Tiểu thư mới khỏi bệnh nặng, đừng vì những chuyện nhỏ nhặt này mà làm tổn hại thân thể.”
Mấy ngày trước, tiểu thư với lão gia cãi nhau to một trận, chuyện này truyền tới tai lão phu nhân, kết quả tiểu thư bị phạt quỳ ở từ đường suốt mấy canh giờ. (1 canh giờ = 2 tiếng)
Nguyên chủ cũng là một người cứng đầu, chẳng kêu lấy một tiếng mà quỳ hết toàn bộ thời gian. Đêm đó, ngay sau khi nguyên chủ trở về liền phát sốt cao.
Khương Yểu khựng lại, lời nói mang theo chút do dự: ”Nếu phụ thân chiều theo ý ta, thì ta đâu cần phải giận người làm gì?”
Dù sao nguyên tác cũng được viết theo góc nhìn của nữ chính, những chuyện về nguyên chủ phần lớn chỉ lướt qua.
Khương Yểu không thể đoán chính xác tính cách của nguyên chủ, chỉ đành dựa vào suy đoán để trả lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
