Năm đầu tiên của tận thế, cặp song sinh trai gái chưa đầy một tuổi của cô bị hại, đến năm thứ sáu của tận thế, cô cũng bị kẻ gọi là em gái đẩy xuống vực thẳm. Trong tay nắm giữ không gian và cửa hàng giao dịch, trọng sinh về hai tháng trước khi thiên tai bắt đầu, Tô Nghiên thề rằng tuyệt đối sẽ không phạm phải những sai lầm kiếp trước nữa! Cô sẽ sống một cách phóng khoáng, có thù báo thù, có ơn báo ơn, thứ gì muốn thì phải nghĩ cách để có được! Trước khi thiên tai ập đến. Mua sắm điên cuồng, tích trữ đến chết, số tiền khổng lồ trong tay không để sót một xu! Không gian là con thú nuốt vàng? Nâng cấp và giao dịch chỉ nhận vàng? Không vấn đề gì, quét sạch kho vàng của các quốc gia mà không tốn đồng nào! Sau khi thiên tai bắt đầu. Nước lũ ngập cao ốc, cô ở nhà trồng rau, đấu lại kẻ rác rưởi và ác bá. Băng tuyết phủ đầy, cô ở nhà trồng cây, nhìn thấu lòng người lạnh nhạt. Nắng nóng thiêu đốt, cô ở nhà trồng hoa, thưởng ngoạn trăm cảnh thiên tai. Mưa axit sương độc, cô xem kịch, nuôi con, làm trung gian kiếm lời. Còn anh trai lính đặc chủng, bạn trai đồng thời cũng là bố của con cô, đang bị thả rông bên ngoài kia, này, anh định bao giờ mới về nhà? Nếu còn không về, vợ anh sẽ dắt con trai con gái anh bay khỏi Trái Đất, vượt ra ngoài ngân hà, tiến thẳng đến Tinh Tế đấy nhé...
[Đấu Trường Tu La Nam Nhân + Trà Xanh Đỉnh Cấp + Nữ Phụ Phản Kích + Tất Cả Đều Phát “Chân Hương”] [Cổ đại + Góc nhìn nữ phụ độc ác xuyên suốt câu chuyện] Kiều Vãn Nhan từ trong thoại bản biết được rằng, bản thân chỉ là một nữ phụ ác độc, một kẻ tham phú phụ bần, vứt bỏ thanh mai trúc mã để chạy theo danh lợi. Kích động ly gián, hại chết trưởng tỷ, tội ác tày trời, trở thành hòn đá cản đường tình yêu của nam nữ chính, cuối cùng bị con chó trung thành của nữ chính truy sát đến thảm tử. Trong đầu nàng bỗng vang lên một giọng nói: “Hãy tẩy trắng bản thân, làm chó săn của nữ chính, nỗ lực sống sót.” Kiều Vãn Nhan dịu dàng mỉm cười: “Tẩy trắng? Nữ phụ ác độc nào có đường tẩy trắng chứ?” Nữ ác độc đã biết trước cốt truyện, vậy chẳng phải giống như chuột lạc vào kho thóc hay sao? ... Kiều Ý Hoan trong giấc mộng biết được rằng, tương lai sẽ có vô số nam nhân xuất sắc vây quanh nàng ta, yêu nàng ta, bảo vệ nàng ta. Nhưng không biết từ khi nào, những người đáng lẽ phải xoay quanh nàng ta đột nhiên lại xuất hiện bên cạnh Kiều Vãn Nhan. Cảnh vương gia vốn hận nàng thấu xương, giờ lại dung túng, che chở cho nàng không chút giới hạn. Thái tử lẽ ra phải yêu nàng ta say đắm, giờ lại quỳ ngoài phủ ba ngày ba đêm chỉ để cầu cưới nàng. Nữ xuyên không lẽ ra phải dốc lòng giúp nàng ta, giờ lại trở thành khuê mật của nàng. Tiểu Hầu gia lẽ ra chỉ nhìn thấy mỗi nàng ta, giờ lại vì nàng mà tranh đoạt không ngừng, chỉ để giành lấy vị trí kẻ đến sau nhưng lại thắng thế. Kiều Vãn Nhan là một nữ nhân xấu xa, bọn họ không nên như vậy... Kiều Vãn Nhan: “Các người đừng đánh nhau nữa, đánh thế này thì không ai chết được đâu.”
Cô là một vạn nhân mê có khuôn mặt ngọt ngào, vóc dáng mềm mại yêu kiều, dựa vào nhan sắc tuyệt thế và giọng nói trong trẻo ngọt ngào mà trở thành "bạch nguyệt quang" trong lòng mọi người đàn ông. Là bảo bối trong tay người nắm quyền của tập đoàn, em gái được anh trai cưng chiều hết mực, là cô em khiến nam thần lạnh lùng của trường cúi đầu si mê, là người con gái khiến Thái tử Hắc đạo rơi vào lưới tình… Cô: “Phải làm sao đây, đàn ông nhiều quá, có thể yêu hết được không?”
Nhiều nam chính | Cạnh tranh khốc liệt | Tu La Tràng | Vạn nhân mê | Huấn luyện chó [Cô là nữ phụ ngu ngốc và độc ác, ghen ghét nữ chính vạn người mê, luôn tìm cách quyến rũ hết thảy các nam chính xung quanh cô ta.] [Phản diện cao lãnh chi hoa bị cô đẩy ngã xuống giường, học bá u ám bị cô ép quỳ trong phòng tắm.] [Thanh mai trúc mã kiêu ngạo bị cô hạ thuốc rồi nhét vào tủ quần áo, trong khi vị hôn phu Thái tử gia giàu có đang trên đường đến bắt gian...] Khi vừa xuyên không, Khương Chi Chi bàng hoàng đến nỗi không thốt nên lời: “Tôi?” Từ đó, cô nghiêm túc làm nhiệm vụ “gây họa”. Lẳng lơ phóng túng, thả thính khắp nơi, làm đủ mọi trò ồn ào, chỉ chờ đợi đoàn hậu cung của nữ chính vạn người mê chịu không nổi mà hắc hóa, rồi xử lý cô. Thế nhưng không hiểu sao, ánh mắt của những người đàn ông ấy ngày càng kỳ quặc... Thanh mai trúc mã kiêu ngạo ép cô vào góc tường, ánh mắt lóe lên ý cười: “Chi Chi, cậu đã chạm vào tớ rồi thì phải chịu trách nhiệm.” Vị hôn phu Thái tử gia giàu có nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, giữ lấy mắt cá chân thanh mảnh của cô: “Bảo bối của anh, em còn định dùng đôi mắt xinh đẹp này để nhìn ai khác ngoài anh sao?” Học bá u ám được cô bao nuôi nhẹ nhàng hôn lên đầu ngón tay cô, ánh mắt tràn đầy si mê: “Có tôi làm chó rồi còn chưa đủ sao, tiểu thư?” Vị quyền quý cao cao tại thượng nhốt cô trong biệt thự kín cổng cao tường, ánh mắt lạnh lẽo: “Cô bé ngoan, nếu em không biết cách nghe lời thì đừng trách anh đánh gãy chân rồi giấu em đi...” Cuối cùng, Khương Chi Chi đã chọc giận hết thảy những gã đàn ông điên rồ rồi hoảng hốt tìm cách chạy trốn. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô không may va thẳng vào lồng ngực một người đàn ông. Sau lưng cô, những người đàn ông còn lại từ từ áp sát, bao vây cô từ mọi phía: “Lần này em chọn ai đây, vợ yêu?”
Yến Kiều vì chữa lành thân thể mà xuyên vào trong một cuốn tiểu thuyết, trở thành sư tôn trùm phản diện ích kỷ khiến ai ai cũng căm ghét. Trong nguyên tác, Yến Kiều làm điều ác không chừa thủ đoạn, hành hạ nhân vật chính, thả Ma Tôn ra hủy diệt giới tu tiên, cuối cùng bị ba đồ đệ dưới trướng phản lại nhốt vào địa lao, lúc ấy nàng mới hiểu được hận ý cuồn cuộn của bọn họ. Yến Kiều bị chặt gân cốt, ép nuốt cổ trùng, chịu tra tấn, có thể nói là luyện ngục sống, sống không bằng chết. Mà nhiệm vụ của nàng... Hệ thống: [Ký chủ cần nâng cao giá trị hảo cảm của các mục tiêu công lược, thay đổi cốt truyện sụp đổ!] Yến Kiều: “Ta???” Chế độ địa ngục khởi điểm với giá trị hảo cảm âm, Yến Kiều không từ bỏ, xắn tay áo cố gắng làm việc, chỉ là... những mục tiêu công lược này sao càng ngày càng kỳ lạ? Đại đồ đệ lạnh lùng bụng dạ thâm sâu vuốt ve đôi môi sưng đỏ của nàng, nghiến răng thì thầm bên tai: "Sớm biết sư tôn không chỉ quyến rũ một mình ta, người có thể để tâm đến ta nhiều hơn một chút không, đừng dùng xong rồi bỏ được không?" Nhị đồ đệ cô độc âm u từng thìa từng thìa đút cho nàng ăn cháo trộn cổ Hình Nhân, dịu dàng dụ dỗ: "Sư tôn nói chuyện chưa từng nói dối, người chỉ thích một mình ta đúng không?" Tam đồ đệ điên loạn vô tình liếm máu tươi rỉ ra nơi khóe môi nàng, rung chuông leng keng vang vọng: "Sư tôn nói không muốn, nhưng thân thể người lại rất hưởng thụ, rốt cuộc câu nào mới là thật?" Tiểu đồ đệ ngoan ngoãn trà xanh là Ma tộc, khi vào kỳ động dục đôi mắt đỏ rực, giọng khàn khàn: "Đồ nhi khó chịu quá, sư tôn có thể gọi tên đồ nhi nhiều một chút không?" Cho đến khi đám đồ đệ vì tranh giành tình yêu của sư tôn mà cãi nhau ầm trời, bốn ánh mắt nhìn chằm chằm vào Yến Kiều đang ngồi trên cao, im lặng yêu cầu nàng đưa ra một đáp án. Yến Kiều: “...” Câu hỏi trí mạng thế này ai mà trả lời nổi! Cứu mạng, lật xe rồi còn có thể chạy thoát không? Đừng vì ta mà đánh nhau nữa! Hướng dẫn đọc: Nữ chính là kiểu vạn nhân mê, không phải kiểu nữ cường, vô não Mary Sue. Nam chính điên phê giành giật / Tu La tràng / cấu xé lẫn nhau, bao gồm nhưng không giới hạn các nhân vật xuất hiện trong văn án, toàn bộ đều là đơn phương mạnh mẽ, cốt truyện vô logic, cẩu huyết đại hỗn chiến. 1 nữ nhiều nam, tất cả đều yêu, không chia phe. Các nam chính đều giữ thân như ngọc, giữ đạo làm nam nhân, ai không giữ đạo thì không xứng làm nam chính
【Truyện hài hước đầy tính trào phúng + 1vN + tu tiên + toàn bộ nam chính đều sạch + tuyến nhân vật quần tượng + có CP phụ, không thích xin đừng bước vào】 Thẩm Uẩn xuyên vào một quyển tiểu thuyết tu tiên dành cho nam nhân, lại còn là một quyển truyện kỳ quái đến mức khó mà diễn tả thành lời. Nữ chính nguyên tác Bạch Ỷ Mộng bởi mang một thể chất đặc biệt mà rơi vào mối tình cưỡng ép với mấy vị đại lão. Còn Thẩm Uẩn lại xuyên thành sư muội làm nền, chỉ có nhiệm vụ đi theo cốt truyện của nữ chính nguyên tác. Thẩm Uẩn cạn lời. Thẩm Uẩn âm thầm cầu nguyện. Cho ta một bàn tay vàng đi! “Đinh! Phát hiện linh hồn đến từ thế giới khác. Hệ thống đã được kích hoạt — xin chào mừng sử dụng 【Hệ thống Đàn Ông Khiến Ta Trở Nên Mạnh Mẽ】.” Thẩm Uẩn: “……” Ha ha. Chỉ nghe cái tên của hệ thống thôi cũng đủ biết chẳng phải thứ gì tốt đẹp rồi. Mà nàng có thể kích hoạt được loại hệ thống này… Vậy bản thân nàng có phải thứ gì tốt đẹp đâu? Thế là mọi chuyện dần biến thành thế này. Nho tu ôn nhã Diệp Hàn Thanh: “Nếu nàng vẫn cảm thấy phiền muộn, có thể dùng thân thể này của ta để giải sầu.” Hứa Ánh Trần thanh lãnh, cao quý: “Đừng động.” Tư U Đàm tóc trắng, mang thuộc tính đặc biệt: “Ừ, ta thích nàng đối xử với ta như vậy.” Linh sủng hóa hình vừa u ám vừa mê hoặc: “Nếu người không chịu chạm vào ta, thân thể này của ta sẽ vĩnh viễn chỉ là một vật chết.” Tiểu sư đệ ôn nhuận, ngoài mềm trong đen tối: “Sư tỷ, cầu xin tỷ… đừng đẩy đệ ra…”
Một lần bùng phát ô nhiễm quy mô lớn đã khiến căn cứ A07 bất ngờ mất liên lạc với "Tháp". Nhờ tố chất thân thể vượt trội và sức chiến đấu mạnh mẽ, các lính gác không ngừng thăm dò khám phá khu Ô Nhiễm, thiết lập nên một trật tự mới. Một vài đội trưởng lính gác cấp S trẻ tuổi thậm chí còn được người dân ca tụng là báu vật của nhân loại. Ngày đầu tiên xuyên không đến đây, đối mặt với một nhóm lính gác nam xung quanh đang nhìn mình với vẻ mặt kinh ngạc, Vưu Lị lặng lẽ rút tay ra khỏi cổ áo đang bị cô kéo rộng của vị "báu vật" cầm đầu. “Chuyện đó... mọi người... Ngài... Ngài nghe tôi giải thích đã!" em Thông qua những mảnh ký ức rời rạc, Vưu Lị biết được đây là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình khoác lên mình lớp vỏ khoa học viễn tưởng tương lai. Tin tốt: Câu chuyện có kết thúc HE viên mãn. Tin xấu: Nữ chính không phải là cô... mà cô lại là nữ phụ ác độc bị trời phạt kia! Nguyên chủ là một dẫn đường hệ trị liệu cấp A, ỷ vào việc căn cứ A07 không có dẫn đường nào khác, cô ta luôn coi nhóm lính gác này là vật sở hữu của bản thân, động một chút là ức hiếp, lăng mạ, thường xuyên trút giận và hành hạ tinh thần họ. Cô ta không biết rằng nữ chính thực sự sẽ đến căn cứ vào ba tháng sau. Sau khi trải nghiệm lần thanh tẩy sâu hoàn hảo của nữ chính dẫn đường cấp S, xác nhận nguyên chủ không còn giá trị lợi dụng nữa, nhóm lính gác bị kìm nén trong suốt mấy năm cuối cùng cũng bùng nổ, không chút do dự ném nguyên chủ vào khu Ô Nhiễm, khiến cô ta "ngoài ý muốn" chết thảm. Nữ phụ Vưu Lị mới vừa xuyên không đến, cách thời gian đến khi nữ chính xuất hiện còn hai tháng nữa: "..." Cô - một nữ sinh trung học vừa mới tốt nghiệp, xinh đẹp như hoa, đã chọc giận ai chứ, sao vừa mới đến đã phải chết thế này aaa! Vưu Lị cảm thấy vẫn còn có thể cứu vãn được. Đúng vậy, trước tiên phải bắt đầu từ việc làm việc chăm chỉ, để lãnh đạo thấy được giá trị của cô! Một lính gác tóc vàng, tính tình ôn hòa, mặc đồng phục màu trắng bạch kim, đi giày bốt chiến thuật là người đầu tiên bước vào phòng trị liệu cách âm, thành thạo tự trói bản thân lại. Đồng tử Vưu Lị rung chuyển. "Không bắt đầu trị liệu sao?" Đôi mắt lính gác trong veo, mang theo một chút nghi ngờ: "... Hay là, lại có ai chọc em không vui nữa rồi?" Vưu Lị nhìn những dụng cụ trị liệu nhỏ đủ loại ở trong phòng trị liệu cách âm... ... Trời ơi, không ai nói với cô là loại phong cách làm nhục như này cả aaa! /em Sau một thời gian vừa lo lắng vừa nhiệt tình làm thêm giờ, nỗ lực cứu vãn hình tượng của nguyên chủ nhưng vẫn không thành công. Vưu Lị núp trong góc tường, vẫn nghe lén được mấy lính gác cấp S khác đang bàn bạc xem nên xử lý cô thế nào. "... Sợ... không nhịn được... chơi chết Lily..." Vưu Lị: ! Cứu là không cứu được nữa rồi, tìm một tổ chức chính quy để bảo vệ bản thân mới là an toàn nhất. Cách thời gian nữ chính xuất hiện còn một tháng nữa, Vưu Lị quyết định trốn khỏi căn cứ, đi về phía "Tháp". Cô cẩn thận tránh mặt những lính gác cấp cao, thậm chí còn chủ động xin giáng chức, không còn làm dẫn đường riêng của lính gác cấp S nữa, chuyển sang trị liệu cho các lính gác cấp A khác. Vưu Lị không hề nhận ra, trong một góc, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô ngày càng trở nên u ám, đặc quánh. Vào đêm lệnh điều chuyển công tác được ban hành, Vưu Lị bị một cái đuôi lông xù đánh thức. Bàn tay to lớn của lính gác giữ chặt eo cô, răng nanh sắc nhọn kề bên cổ, hơi thở hắn nóng bỏng và nguy hiểm: "Lily, em nhanh như vậy đã chán bọn anh rồi sao?" "Đột nhiên xin điều chuyển, là do em để ý ai rồi à?" Giọng hắn ta pha chút ý cười, "Mấy người bọn anh cũng không đủ để thỏa mãn em nữa sao?" Vưu Lị kinh hãi lắc đầu. Trong bóng tối, không chỉ có một tiếng thở dài vang lên. "Tiếc thật đó, Lily, bọn anh không phải thứ em muốn bỏ là bỏ được đâu." Hướng dẫn đọc: em Thể loại lính gác dẫn đường, nam lính gác - nữ dẫn đường. /em Mary Sue vạn người mê, nhiều nam cạnh tranh, không mua cổ phần, đất diễn tùy cảm xúc, không phải truyện nữ cường, nữ chính thuộc kiểu mềm mại nhút nhát, đánh không lại thì nằm xuống hưởng thụ. em Thế giới lính gác dẫn đường có rất nhiều thiết lập cơ bản trong thể loại, đồng thời trong truyện cũng có rất nhiều thiết lập riêng, xin đừng KY, truyện này có thế giới quan riêng. /em Tất cả logic và cốt truyện đều phục vụ cho tình cảm, văn phong học sinh tiểu học ( em ^▽^ /em ), khi đọc không cần dùng não, chúc đọc vui vẻ! [Nhấn mạnh tránh lôi]: Nền tảng của nam đoàn hỗn loạn (người tốt có, nhưng không nhiều), xin đừng kỳ vọng vào sự chân thiện mỹ của họ, tác giả chỉ đảm bảo họ sẽ không làm tổn thương nữ chính, thể xác và tinh thần hoàn toàn trung thành với nữ chính, không đảm bảo thái độ của họ với người khác. [Đặc biệt nhấn mạnh]: Thể xác và tinh thần của nam đoàn đều trong sạch, nam đức cao sạch! Không cần lo lắng, băn khoăn, khó chịu về một số vấn đề! Chúng sẽ không xuất hiện, nhưng cũng không muốn tiết lộ sợ ảnh hưởng đến cảm nhận của các bạn. Nội dung truyện ngọt ngào, tương lai giả tưởng, nhẹ nhàng, vạn người mê, lính gác dẫn đường. Góc nhìn nhân vật chính: Vưu Lị.Phối hợp diễn: Nam đoàn lính gác. Một câu giới thiệu vắn tắt: Cô nàng ngọt ngào nhút nhát bị bao vây bởi các lính gác cấp S mạnh mẽ. Lập ý: Sống tốt và làm việc chăm chỉ.
Thẩm Chi Ý xuyên thành nhân vật rắc rối trong tiểu thuyết, mỗi ngày đều phải chăm sóc cho vị hôn phu của mình, đặc biệt là lúc chàng tắm. Đến ngày định mệnh, khi nàng chuẩn bị tự sát bằng pháo nổ để thoát khỏi số phận đã bị sắp đặt sẵn, thì năm vị hôn phu bỗng nhiên nghe được tiếng lòng của Thẩm Chi Ý. [Một tháng nữa, cả nhà họ Tiêu sẽ bị xử tử hết, các người cũng trốn không thoát đâu. Còn ta, ta sẽ trở về hiện đại làm phú bà giàu có và nuôi một chú cún dễ thương… Ha ha ha thôi không nói nữa, bye các tình yêu, ở lại mạnh giỏi nhé…] Tức thì, pháo nổ trong tay nàng bị đoạt mất. Thẩm Chi Ý bị hệ thống phán định nhiệm vụ thất bại liền bật khóc. Đại ca: "Đừng khóc nữa! Muội có thể tiếp tục nhìn lén tam đệ tắm, tiếp tục lấy trộm quần cộc của tam đệ." Thẩm Chi Ý: "..." Thẩm Chi Ý nhìn Vương gia: [Lát nữa huynh sẽ bị thích khách đâm một nhát, sau đó bị nữ chính vu oan, rồi huynh sẽ phải cưới nàng ta.] Vương gia lập tức giết chết thích khách. Thẩm Chi Ý nhìn Thái tử: [Mặc dù huynh hiện là Thái tử, nhưng huynh sẽ sớm bị nam chính hãm hại mà chết.] Rồi nam chính cũng chết thật. Thẩm Chi Ý nhìn Đại tướng quân: [Huynh sẽ yêu nữ chính, sau đó bị nàng ta gài bẫy và kết tội phản quốc, rồi sẽ bị vạn tiễn xuyên tâm mà chết.] Sau đó, nữ chính cũng chết. Thẩm Chi Ý nhận ra các nam nhân này đã thay đổi, tất cả đều biến thành kẻ bám đuôi nàng! Một ngày nọ, các nam nhân tranh giành nhau để cầu hôn Thẩm Chi Ý, dẫn đến một trận đánh nhau ác liệt. Thẩm Chi Ý: "Nghe ta nói này! Nếu tình cảm đã bền lâu, thì cần gì phải quan tâm đến chuyện danh phận, các huynh hãy sống hòa thuận với nhau, đó mới là điều quan trọng nhất." [NP + Nhiều nam chính + Đoàn sủng + Đọc tâm + Nhiều hệ thống + Mọi người đều nghe thấy tiếng lòng nữ chính + Nữ chính vạn người mê]
Khương Vưu trở thành người dẫn đường cấp Thần. Nhưng theo luật của đế quốc, mười tám tuổi vẫn cần phải đi học. Vì để bảo vệ người dẫn đường cấp Thần duy nhất của đế quốc, thân phận cô bị Bạch Tháp che giấu. Với lính gác, sự tinh lọc của dẫn đường giống hệt như liều thuốc phiện gây nghiện. Mà sự tinh lọc của dẫn đường cấp Thần như Khương Vưu lại càng hơn cả thế. Nhưng cô vừa thần bí, lại mạnh mẽ, cũng chưa từng thiên vị bất cứ một lính gác nào. Những lính gác từng biết ánh sáng là gì, sao còn có thể chịu được bóng tối? Tuy nhiên, dù đã lục tung toàn bộ Bạch Tháp, vẫn không có một lính gác nào có thể tìm ra thân phận thật sự của cô. Đám lính gác vốn có tinh thần yếu ớt lập tức sụp đổ. Khương Vưu bị gọi tới ứng cứu trong tình huống hoàn toàn không hay biết gì. Cô nhìn lính gác đã bị tiêm thuốc trấn định đang quỳ rạp dưới đất. Cơ thể anh bị dị hóa một nửa, nhưng vẫn ngẩng đầu, dùng đôi mắt tràn đầy khát vọng nhìn cô chằm chằm. Khương Vưu ngẩn ra một hồi, cuối cùng vẫn vươn tay... ... Tên lính gác lạnh lùng, khát máu, kẻ chỉ biết chém giết nơi chiến trường, lúc này lại đang nắm chặt cổ tay cô. Đôi mắt sâu thẳm như hố đen của anh dán chặt vào gương mặt cô, khóe mắt ửng đỏ. Khương Vưu sửng sốt vì thấy trong mắt đối phương dần hiện lên ánh nước. Đây là, sắp khóc sao? Ngay sau đó, lính gác hèn mọn cúi đầu, nhưng vẫn cứng đầu nắm chặt tay cô đặt lên trán mình, giọng điệu đầy vẻ cầu xin: “Xin cô, đừng đi mà...” “Xin cô hãy ở lại, nhìn tôi một cái thôi...” “Tôi cũng giống họ, nguyện vì cô mà trả giá tất cả.” ... Trong lòng các lính gác, Khương Vưu không giống bất kỳ người dẫn đường nào khác. Khi tất cả dẫn đường đều được Bạch Tháp ưu ái nâng niu như bảo vật, Khương Vưu lại phá vỡ gông cùm xiềng xích, lựa chọn theo lính gác bước lên chiến trường khốc liệt. Ở nơi này, cô chỉ huy từng bước, thống lĩnh toàn cục. Cũng chính cô, đã mở ra một con đường hoàn toàn mới cho dẫn đường. Là dẫn đường cấp Thần, cô không chỉ là ánh sáng, mà còn là vị vua tối cao! ... Lưu ý: 1. Quan trọng: Khi xem không cần mang não! Hơi vạn nhân mê và Mary Sue. 2. Hầu hết lính gác xuất hiện trong truyện đều say mê nữ chính, lính gác đều là nam chính. 3. Ở giai đoạn đầu truyện có thể sẽ xuất hiện vài tình tiết nữ phụ có tình cảm với nam chính, nhưng về sau các vai nữ phụ sẽ dần tỉnh táo lại, tự tìm ra ý nghĩa cuộc đời mình và rút khỏi cuộc chơi tình cảm. 4. Nữ chính là người chủ động thay đổi số phận, có nhiều thiết lập riêng. 5. Nếu không hợp gu, xin hãy rời đi nhẹ nhàng. Đừng để lại bình luận tiêu cực.
Nữ tần! Chú ý, đây là BG! Nữ giả nam trang | Nhẹ nhàng hài hước đời thường | Vạn nhân mê | Nhiều nam chính. Tin tốt: Xuyên không rồi. Tin xấu: Chưa xuyên toàn vẹn, thiếu mất một cấu hình quan trọng. Mỗi ngày sống sót trong trường nam sinh, Hứa Hạo đều khổ không nói nổi. Rõ ràng thân thể nguyên chủ là một đấng nam nhi, vậy mà cô vừa xuyên đến, thứ đó liền biến mất luôn? Không chỉ mỗi ngày bị người ta lôi đi vào nhà vệ sinh nam, về đến ký túc xá còn bị ép nhìn một đống mông trắng hếu. Thế nhưng, nhìn lâu rồi, cô lại cảm thấy cũng... thuận mắt phết. Còn nam chính bị tà thần nhập thì sao? Mau đến cắn cô một phát đi! Khoan đã... Tại sao ánh mắt các huynh đệ nhìn cô ngày càng không đúng lắm vậy?
Thi Nguyện là một đại tiểu thư cao cao tại thượng. Cuộc đời cô muốn gió có gió, muốn mưa có mưa, nhưng lại sắp bước đến hồi kết khi “người cha nuôi” Lê Kiến Húc đột ngột qua đời. Những người con trai chia sạch toàn bộ di sản của Lê Kiến Húc, bắt đầu tính toán làm sao để tống khứ cô tiểu thư kiêu kỳ, tùy hứng mà họ cho là cái gai vướng víu này đi. Ngoài nhan sắc ra, cô chẳng có gì khác cả. Đó là ấn tượng duy nhất mà người ta có khi tiếp xúc với Thi Nguyện. Trong đống tài sản khổng lồ Lê Kiến Húc để lại, cô chính là món đồ vô giá trị nhất. Thế nhưng về sau, vì món đồ “vô giá trị” ấy, mọi người lại tranh giành đến mức chết đi sống lại, không ai chịu nhường ai. --- “Yêu tôi đi.” “Đừng rời mắt khỏi tôi nữa.” “Bất kể thứ gì em muốn, tôi đều sẽ lấy về đặt vào tay em.” Trong cơn mê đắm, có người siết chặt bờ vai Thi Nguyện, vừa dữ dội chiếm đoạt, vừa khẩn thiết van cầu. Còn cô chỉ khẽ vuốt qua chiếc cằm đang căng cứng kia, dùng giọng kiêu kỳ quen thuộc ra lệnh: “Quỳ xuống hôn gấu váy của tôi đi, tôi sẽ thỏa mãn nguyện vọng của anh.” --- Một câu tóm tắt: Nỗ lực trở thành kẻ thực sự thuộc về giới thượng lưu. Lập ý: Yêu là phải yêu trọn vẹn con người cô ấy.
Tô Bình bị xe tông chết, linh hồn lơ lửng hai ngày, sau đó thì bị hút vào thế giới tiểu thuyết, trở thành nữ phụ độc ác cùng tên trong truyện. Vì nhiều lần làm chuyện ngu ngốc nhắm vào nữ chính, cô bị em trai hắc liên hoa, không có quan hệ máu mủ với nữ chính để mắt tới. Tên nhóc biến thái ấy môi đỏ răng trắng, trông lịch sự điềm đạm nhưng bên trong thì xấu xa đến tận xương tủy. Tình yêu vặn vẹo của cậu với nữ chính khiến cậu trút hết mọi kìm nén lên người cô, cuối cùng cô nhận lấy kết cục uống rượu lái xe, tông xe nát bét mà chết! Sau khi hiểu rõ cốt truyện, Tô Bình tỏ vẻ chẳng phải chỉ cần cảm hóa nam phụ, tác hợp cho nam nữ chính thôi sao? Sau khi thành công liên kết hệ thống, cô mới biết mình bị gài. Đâu ai nói cho cô biết là có tận ba nam phụ! Tô Bình cố gắng nghiêm túc làm việc chỉ để giữ mạng, sau khi hệ thống cam đoan rằng các nam phụ sẽ không hắc hóa, cô đã giả chết để rút lui thành công. Khi cô đang tiêu ít tiền nhàn rỗi để phát triển tình cảm với người mẫu nam ở nước ngoài, hệ thống bỗng phát cảnh báo: [Đinh! Dữ liệu bất thường, giá trị hắc hóa của ba nam phụ đồng loạt tăng vọt, hiện đang trên đường tìm đến, xin ký chủ tự cầu nhiều phúc!]
Trì Lộc xuyên vào một truyện đồng nhân do anti viết. Trong truyện, cô là nữ phụ bia đỡ đạn đầy rẫy scandal, sau khi không ngừng gây chuyện trong show hẹn hò sinh tồn thì bị toàn mạng tẩy chay. Hệ thống nói với cô: [Khách mời nam số một là Ảnh Đế, từng bị cô cưỡng ép thất bại; khách mời nam số hai là tay đua xe, từng bị cô tát một bạt tai hồi cấp ba; khách mời nam số ba là Tổng Giám đốc bá đạo, hồi nhỏ cô cùng đám người khác giậu đổ bìm leo anh ta; còn người cuối cùng, là vệ sĩ từng bị cô sa thải.] Trì Lộc: "?" ... Hóa ra cô không chỉ là nữ phụ bia đỡ đạn, mà còn là vạn người chê? Hệ thống: [Ký chủ, từ giờ hãy cải tà quy chính làm người tốt, ngày tẩy trắng không còn xa nữa.] Trì Lộc: "Tẩy trắng làm gì, khiến họ yêu tôi chẳng phải là được rồi sao?" Nó quên mất, Trì Lộc vốn dĩ trông có vẻ vô hại nhưng thực chất lại là một đóa hoa ăn thịt người. … Trước khi chương trình phát sóng, Trì Lộc đã bị người qua đường và fan cùng nhau tẩy chay, gần như đến mức ai thấy cũng muốn đuổi đánh. [Sự tồn tại của Trì Lộc như một viên phân chuột trong nồi canh, đến chó cũng không thèm ghép cô với bất kỳ khách mời nam nào] [Đừng dành bất kỳ sự chú ý nào cho chương trình này, để nó flop luôn đi!!] Kết quả là khi tập đầu tiên được livestream, khán giả chết lặng. [Người đẹp mặt mộc trong ống kính kia thật sự là Trì Lộc sao? Quá xinh đẹp rồi] [Cô ta không làm màu nữa à? Giả vờ chăng? Nhưng sao tôi lại thấy có chút mê mẩn, hơn nữa ở các vòng chơi cũng không kéo chân đồng đội] Về sau, có một ngày... Ảnh Đế lịch thiệp ôn hòa trước ống kính nay lại cà vạt xộc xệch, bước ra từ góc cầu thang cùng Trì Lộc. Hồng hài nhi tay đua chở Trì Lộc đi xe đạp về, vành tai đỏ ửng, ở yết hầu còn hằn một dấu răng mờ. Tổng giám đốc sự nghiệp cao ngất khi làm bữa tối trong bếp thì lại đeo tạp dề tai thỏ hồng do Trì Lộc mang đến chương trình. Còn vệ sĩ trước kia... lại bị chụp lén lúc nửa đêm lén lút vào phòng Trì Lộc bôi thuốc cho cô, ngoài màn hình che mờ là tiếng thở dồn nén của người đàn ông. Khán giả: [Chó cũng không... phì, chó không mê chứ tôi thì mờ ê mê!] [Gợi tình max level, đây mới là show hẹn hò của người lớn á á á á á!] [Tổ chương trình nếu có bản lĩnh thì tung bản không cắt, không che đê, đừng ép tôi quỳ xuống cầu xin nữa!] Cô từng là chiếc gai đâm vào tim họ, nhưng giữa lớp thịt da bê bết máu ấy, lại nở ra một đóa hồng.
Hắn nói: “Có phải đế cơ chỉ lợi dụng ta, chẳng có lấy nửa phần chân tình?” Hắn nói: “Đế cơ yên tâm, cho dù liều mạng này, ta cũng nhất định sẽ vì đế cơ đoạt lại thành U Châu!” Hắn nói: “Thê chủ, đừng nhíu mày, chẳng qua chỉ là chút tiền bạc, nhà họ Hạc chúng ta gánh vác, giúp thê chủ thống nhất Cửu Châu.” Hắn nói: “Khương Ly, ta đã từng lỡ mất nàng một lần, lần này, cho dù chết, ta cũng quyết không buông tay nàng nữa.” Bọn họ đều đang hỏi nàng một câu giống nhau: “Trong lòng đế cơ, có từng dành chỗ cho kẻ hầu thân này chăng?” Khi đối diện với thắc mắc của mấy vị phu quân, Khương Ly đáp lại bằng sự chân thành tha thiết: “Trong chốn cung điện mỹ lệ này, bổn cung yêu nhất chính là ngươi.” Thế nhưng, sự thật là nàng yêu nhất chính là quyền lực chí cao vô thượng trong tay. Nam nhân, chẳng qua chỉ là dệt hoa trên gấm thôi. Ngày trước nàng rời xa hoàng cung, trấn thủ biên cương, cuối cùng lại đổi lấy kết cục cả tộc bị tru diệt. Khi mở mắt lần nữa, nàng đã trở thành vị đế cơ hèn hạ, bất tài, bên cạnh có bốn vị trắc quân đều chán ghét nàng đến tận xương tủy. Nàng chẳng màng, chỉ một lòng muốn đoạt ngôi. Thiên hạ đều nói, tương lai vị đế cơ này sẽ là hoàng thái nữ. Nhưng Khương Ly thừa hiểu, bản thân chẳng qua chỉ là tấm bia mà thôi. Song, thế thì đã sao? Ngôi vị nữ đế kia, nàng cũng muốn tranh giành một phen. ... P/s: Thế giới nữ tôn, nữ sinh con, nam không ẻo lả.
Lâm Thiển cực kỳ nổi tiếng trong khắp công ty, bởi vì cô là một cái đuôi cứ suốt ngày đeo bám Bùi Lập Nam, cậu chủ kiêu ngạo bất kham của công ty. Người khác bị từ chối thì kiên trì được nhiều nhất một tuần, còn cô thì trước sau như một, cứ bám riết không buông. Ban đầu mọi người nghĩ cô muốn trèo cao làm phượng hoàng, sau đó lại cho rằng đó là tình yêu đích thực. Ngay cả chính Bùi Lập Nam cũng nghĩ vậy. Có người hỏi cô mỗi lần đối mặt với vẻ lạnh lùng ấy thi cô có buồn không. Cô đáp: "Có buồn chứ." Buồn cái con khỉ ấy! Phải biết rằng cô còn là cái đuôi của tổng tài bá đạo cao lãnh cấm dục, của ảnh đế cao ngạo như hoa, của ca sĩ thiên tài lạc quan tự tin, của người cầm quyền một tập đoàn tài chính lịch lãm, của họa sĩ điên loạn u ám... Buồn cũng cần có thời gian chứ nhỉ? Nhưng cô làm gì có. Quan trọng nhất cô là một kẻ bám đuôi chuyên nghiệp, chỉ kiếm tiền chứ không yêu đương. Kiếm đủ tiền rồi thì Lâm Thiển sẽ lập tức bỏ của chạy lấy người. Nào ngờ, đám đàn ông đó lại phát điên lên đi tìm cô!