FullBị Bạo Quân Điên Phê Điên Cuồng Cưỡng Chế Ái
Giang Vãn Đường là đích thứ nữ mà Thừa tướng đương triều không hề yêu thích. Nàng có dung nhan khuynh thành, vẻ đẹp mê hoặc lòng người, nhưng lại bị bỏ rơi nơi sơn dã, chẳng mấy ai hay biết.
Đích tỷ của nàng là vầng trăng trên cao, còn nàng chỉ là bùn đất dưới chân.
Sau này, đích tỷ vừa gặp đã si mê Bạo quân, bất chấp tất cả mà tiến cung, cuối cùng lại bị đày vào lãnh cung, vừa đau lòng vừa hao tổn thân thể.
Còn nàng lại thay thế trưởng tỷ, gả cho Tiêu tiểu Hầu gia, thanh mai trúc mã của nàng ta, ân ái hòa hợp cùng hắn.
Đích tỷ đố kỵ, bày mưu hãm hại.
Một ngày kia, nàng chết thảm, cả hai đều trùng sinh.
Kiếp này, đích tỷ không chút do dự chọn Tiêu tiểu Hầu gia. Còn nàng lại rất tỉnh táo, chẳng còn vọng tưởng những yêu thương mơ hồ hư ảo mà dồn ánh mắt về phía người nắm quyền lực cao nhất thiên hạ.
Dùng tâm đoạt tâm, lấy thân vào cuộc, vừa là cá, vừa là mồi.
Chỉ là vở diễn giữa Đế vương và sủng phi cứ thế mà trở thành thật.
Vị Đế vương lạnh lùng bạc tình nhất rốt cuộc cũng đã động lòng, hoàn toàn đánh mất bản thân.
Lúc trước Hoàng đế nói: “Huynh đệ như tay chân, nữ nhân như y phục.”
Về sau: “Nếu Bệ hạ yêu thiếp đến thế, vậy hãy dâng mạng cho thiếp, chịu hay không?”
Người đàn ông ấy nhắm mắt lại, trong ánh nhìn tràn đầy bi thương, không một chút do dự: “Chịu.”
Thứ gây chết chóc nhất trên đời, chính là hồng nhan yếu mềm và lưỡi dao mang tên dịu dàng...
Chàng muốn có được trái tim nàng, nhưng thứ nàng để mắt tới chỉ là quyền lực của chàng.
Mà vì nàng cúi mình nào chỉ có Đế vương...
Tạ Chi Yến, Đại Lý Tự khanh trẻ tuổi nhất của Đại Thịnh, cận thần bên cạnh Hoàng đế.
Chàng là người đoan chính nghiêm cẩn, cao quý lạnh lùng, là đối tượng ái mộ của vô số danh môn khuê nữ trong kinh thành.
Thế nhưng, kẻ thông tuệ đến mức gần như yêu quái ấy cuối cùng lại bị một con tiểu hồ ly dối trá lừa gạt đến mức cam tâm tình nguyện trầm luân.
Còn có ánh trăng sáng đã vướng mắc hai kiếp kia...
[Tất cả nam chính đều trong sạch cả thân lẫn tâm.]
…
“Đích tỷ là trưởng nữ được sủng ái nhất của nhà họ Giang, còn ta chỉ là đích thứ nữ bị bỏ mặc.”
“Tỷ ấy là đệ nhất tuyệt sắc được ca tụng khắp Thịnh Kinh, là đích trưởng nữ của phủ Thừa tướng, là tấm gương mẫu mực của danh môn khuê nữ, còn ta chỉ là đứa con gái bị nhốt nơi sơn dã, chẳng đáng nhắc tới trong mắt người đời.”
“Tỷ ấy là trăng trên trời, ta là bùn dưới đất. Cứ ngỡ đời này sẽ mãi như vậy.”
“Không ngờ, một thánh chỉ đã hoàn toàn thay đổi vận mệnh vốn cách biệt một trời một vực của ta và tỷ ấy.”
“Tân đế tàn nhẫn vô tình, phụ thân thương yêu đích tỷ, không nỡ để tỷ ấy vào cung chịu khổ, liền đón ta trở về từ vùng núi hoang dã.”
“Thế nhưng đích tỷ lại vừa gặp đã yêu tân đế Cơ Vô Uyên, bất chấp tất cả thay ta nhập cung, còn ta thì thay tỷ ấy gả cho thanh mai trúc mã của tỷ ấy là Tiêu tiểu Hầu gia.”
“Chung quy lại vẫn là thiên kim tiểu thư lớn lên trong nhung lụa, tỷ ấy cho rằng vào cung rồi sẽ có thể bên cạnh người mình yêu, ân ái hạnh phúc. Nhưng hậu cung là nơi tàn nhẫn, nàng bị lạnh nhạt, chịu đủ mọi khổ sở, cuối cùng lại bị người trong lòng ghét bỏ đày vào lãnh cung.”
“Còn ta và Tiêu tiểu Hầu gia tình thâm ý trọng, cầm sắt hòa minh, tựa như đôi thần tiên quyến lữ khiến ai ai cũng ngưỡng mộ.”
Đích tỷ của nàng là vầng trăng trên cao, còn nàng chỉ là bùn đất dưới chân.
Sau này, đích tỷ vừa gặp đã si mê Bạo quân, bất chấp tất cả mà tiến cung, cuối cùng lại bị đày vào lãnh cung, vừa đau lòng vừa hao tổn thân thể.
Còn nàng lại thay thế trưởng tỷ, gả cho Tiêu tiểu Hầu gia, thanh mai trúc mã của nàng ta, ân ái hòa hợp cùng hắn.
Đích tỷ đố kỵ, bày mưu hãm hại.
Một ngày kia, nàng chết thảm, cả hai đều trùng sinh.
Kiếp này, đích tỷ không chút do dự chọn Tiêu tiểu Hầu gia. Còn nàng lại rất tỉnh táo, chẳng còn vọng tưởng những yêu thương mơ hồ hư ảo mà dồn ánh mắt về phía người nắm quyền lực cao nhất thiên hạ.
Dùng tâm đoạt tâm, lấy thân vào cuộc, vừa là cá, vừa là mồi.
Chỉ là vở diễn giữa Đế vương và sủng phi cứ thế mà trở thành thật.
Vị Đế vương lạnh lùng bạc tình nhất rốt cuộc cũng đã động lòng, hoàn toàn đánh mất bản thân.
Lúc trước Hoàng đế nói: “Huynh đệ như tay chân, nữ nhân như y phục.”
Về sau: “Nếu Bệ hạ yêu thiếp đến thế, vậy hãy dâng mạng cho thiếp, chịu hay không?”
Người đàn ông ấy nhắm mắt lại, trong ánh nhìn tràn đầy bi thương, không một chút do dự: “Chịu.”
Thứ gây chết chóc nhất trên đời, chính là hồng nhan yếu mềm và lưỡi dao mang tên dịu dàng...
Chàng muốn có được trái tim nàng, nhưng thứ nàng để mắt tới chỉ là quyền lực của chàng.
Mà vì nàng cúi mình nào chỉ có Đế vương...
Tạ Chi Yến, Đại Lý Tự khanh trẻ tuổi nhất của Đại Thịnh, cận thần bên cạnh Hoàng đế.
Chàng là người đoan chính nghiêm cẩn, cao quý lạnh lùng, là đối tượng ái mộ của vô số danh môn khuê nữ trong kinh thành.
Thế nhưng, kẻ thông tuệ đến mức gần như yêu quái ấy cuối cùng lại bị một con tiểu hồ ly dối trá lừa gạt đến mức cam tâm tình nguyện trầm luân.
Còn có ánh trăng sáng đã vướng mắc hai kiếp kia...
[Tất cả nam chính đều trong sạch cả thân lẫn tâm.]
…
“Đích tỷ là trưởng nữ được sủng ái nhất của nhà họ Giang, còn ta chỉ là đích thứ nữ bị bỏ mặc.”
“Tỷ ấy là đệ nhất tuyệt sắc được ca tụng khắp Thịnh Kinh, là đích trưởng nữ của phủ Thừa tướng, là tấm gương mẫu mực của danh môn khuê nữ, còn ta chỉ là đứa con gái bị nhốt nơi sơn dã, chẳng đáng nhắc tới trong mắt người đời.”
“Tỷ ấy là trăng trên trời, ta là bùn dưới đất. Cứ ngỡ đời này sẽ mãi như vậy.”
“Không ngờ, một thánh chỉ đã hoàn toàn thay đổi vận mệnh vốn cách biệt một trời một vực của ta và tỷ ấy.”
“Tân đế tàn nhẫn vô tình, phụ thân thương yêu đích tỷ, không nỡ để tỷ ấy vào cung chịu khổ, liền đón ta trở về từ vùng núi hoang dã.”
“Thế nhưng đích tỷ lại vừa gặp đã yêu tân đế Cơ Vô Uyên, bất chấp tất cả thay ta nhập cung, còn ta thì thay tỷ ấy gả cho thanh mai trúc mã của tỷ ấy là Tiêu tiểu Hầu gia.”
“Chung quy lại vẫn là thiên kim tiểu thư lớn lên trong nhung lụa, tỷ ấy cho rằng vào cung rồi sẽ có thể bên cạnh người mình yêu, ân ái hạnh phúc. Nhưng hậu cung là nơi tàn nhẫn, nàng bị lạnh nhạt, chịu đủ mọi khổ sở, cuối cùng lại bị người trong lòng ghét bỏ đày vào lãnh cung.”
“Còn ta và Tiêu tiểu Hầu gia tình thâm ý trọng, cầm sắt hòa minh, tựa như đôi thần tiên quyến lữ khiến ai ai cũng ngưỡng mộ.”
1.1k ch5.0
966





