Khi thầy bói phong thủy đất trời trọng sinh làm thiếu nữ tay trói gà không chặt. Cô bấm ngón tay tính toán, mệnh mẹ trầm mê vào những thứ loạn thất bát tao khiến vận mệnh sa sút, mệnh cha có kiếp nạn lớn nên chết trẻ, trước cửa nhà người ta lập kết giới trộm âm đoạt dương lấy đi công đức kim quang. Chu Thiện cười nhạt, trở tay nghịch thiên đổi vận. Chỉ là... Người nào đó: Ha ha, phong kiến mê tín dị đoan!
【Phi công chiến đấu lạnh lùng kiêu ngạo X Mỹ nhân xuyên sách yêu kiều】 Trên chuyến tàu, Lục Tiến Dương tình cờ gặp một người phụ nữ bị chuốc thuốc và sắp bị bán đi. Cô có dung mạo khuynh thành, mê hồn, vòng tay ôm lấy eo anh, nũng nịu gọi: “Chồng ơi, cứu em với.” Từ lần đó trở đi, người phụ nữ ấy đêm nào cũng xuất hiện trong giấc mơ anh. Vốn là một đội trưởng đặc biệt lạnh lùng giữ mình, Lục Tiến Dương đành ngày ngày giặt chăn gối... Cho đến một ngày, anh phát hiện — người phụ nữ ấy lại chính là đứa em gái nuôi mà anh luôn né tránh, cho là hám danh hám lợi. Lúc này, em gái nuôi đang tham gia buổi xem mắt, định nắm lấy cơ hội tốt để gửi gắm cả đời. Lục Tiến Dương phát điên! --- Ôn Ninh xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại, trở thành nữ phụ - cô con gái nuôi của nhà họ Lục. Lục Tiến Dương hiểu lầm cô hám danh lợi, một lòng muốn trèo cao, nên trước khi cô dọn vào nhà đã chủ động chuyển đến ký túc xá phi đội, tránh cô như tránh tà. Ôn Ninh biết mình không được hoan nghênh, cũng tự giữ khoảng cách với anh. Cho đến khi Ôn Ninh bắt đầu đi xem mắt, dự định tìm một người đàn ông tốt để sống trọn đời— Trên đường đi xem mắt, Lục Tiến Dương – người luôn lạnh lùng tự chủ – bất ngờ chặn cô lại, mắt đỏ hoe: “Ninh Ninh, em nhìn anh xem, anh có được không?”
Tô Thanh Dữ gả cho Lệ Đình Thâm ba năm, cuối cùng vẫn không thể sánh bằng bạch nguyệt quang mà anh cất giấu trong tim mười năm. Ngày cô được chẩn đoán mắc bệnh ung thư dạ dày, anh đang cùng bạch nguyệt quang đưa con trai đi khám. Cô không ồn ào, không náo loạn, ngoan ngoãn cầm đơn ly hôn rời đi, nhưng lại đón nhận sự trả thù dữ dội hơn. Hóa ra anh cưới cô chỉ để trả thù cho em gái, sau khi cô bệnh nặng, anh bóp cằm cô lạnh lùng nói: "Đây là những gì nhà họ Tô các người nợ tôi." Sau này, gia đình cô tan nát, cha cô bị tai nạn xe hơi trở thành người thực vật, cô không còn thiết sống, nhảy từ trên cao xuống. "Một mạng mà nhà họ Tô nợ anh, tôi đã trả xong rồi." Lệ gia cao quý .
Sau khi Thẩm Tiêu chết đã tiến vào địa đồ cầu sinh, mục tiêu tích lũy tích phân, một lần nữa sống lại. Hoang đảo, sa mạc, rừng mưa, núi tuyết… Xã hội nguyên thủy, tận thế zombie, thế giới tương lai khoa huyễn… Niên đại chiến tranh, ôn dịch hoành hành, quỷ bảo linh dị… Trong khi những người khác đang vất vả làm công kiếm lấy tích phân ít ỏi từ hệ thống, Thẩm Tiêu thân là đầu bếp lại phát hiện mình có thể dựa vào mỹ thực để đổi tích phân. Vung con dao trong tay, Thẩm Tiêu tỏ vẻ: Thân là người chơi trồng hoa, những cái khác tôi không biết, nhưng làm món ngon thì tôi là số một. Dùng ăn chỉ nam: Hoang đảo cầu sinh các loại nguyên tố + mỹ thực + làm ruộng. Nội dung tag: Làm ruộng phương đông huyền huyễn. Tự sáng tác truyện đồng nhân, nói mãi cũng không đổi. Nhân vật chính: Thẩm Tiểu, Chử Đình. Một câu giới thiệu vắn tắt: Các loại địa đồ cầu sinh + mỹ thực. Chủ đề: Dù cho có ở sâu trong tuyệt cảnh cũng phải ngẩng đầu hướng về phía mặt trời, vượt khó tiến lên.
Thân là nữ huấn luận viên ở tận thế, Giang Đình xuyên sách rồi! Cô xuyên thành nữ phụ ác độc, nữ cải nam trang, thay anh kế tòng quân. Với tư cách là vật để so sánh với nữ chính, nguyên thân làm gì cũng không giỏi, hằng ngày bị mắng bị đói, cuối cùng vì hãm hại nữ chính thất bại, gieo gió gặt bão chết trên chiến trường. Sau khi Giang Đình xuyên sách, việc nguyên thân thay anh kế tòng quân đã không thay đổi được nữa, nhưng Giang Đình lựa chọn lười biếng. Bảo cô vào sinh ra tử vì một vương triều phong kiến á? Ai rảnh? Kiến công lập nghiệp cái gì, làm rạng rỡ tổ tông cái gì, phong quan phong tước cái gì, cô chả có hứng thú gì hết. Trong lúc giả nam, cô không làm nổi việc nặng, suốt ngày lười biếng giở trò kêu khổ không ngừng, cuối cùng “vô tình” bị đá ra khỏi đội ngũ, trở thành một tên lính bếp không bao giờ có cơ hội thể hiện. Giang Đình: Lính bếp siêu tốt luôn! Vừa có thể giữ được mạng nhỏ, vừa có thể ăn no bụng, lại còn có thể mở “cửa sau” kiếm tiền, tha hồ ăn ngon uống sướиɠ. * Các tướng sĩ phát hiện có một vị lính bếp tài nghệ cao siêu mới tới nhà ăn. Thức ăn ngày thường ngang với đồ ăn cho heo bây giờ đã hóa thành món ngon trên đời. Nào là cơm rang, lẩu cay, bánh nướng, thịt quay, củ cải muối, mỗi bữa một món, không bao giờ trùng khớp. Chỉ cần một ngày không ăn, bọn họ sẽ cảm thấy bồn chồn không yên. Giang Đình cười tủm tỉm nói: “Có muốn ăn lẩu nướng, thịt kho Đông Pha, gà rán, gà nướng, gà xiên que không? Có muốn hàng ngày ăn cơm, bữa bữa ăn mì không?” Vậy thì cùng đến trang trại trồng rau, nuôi gà chăn heo đi! * Hạ Vân Sâm xuất thân thế gia, tuổi còn trẻ đã giữ chức vị cao, là thống lĩnh Hạ gia quân đóng giữ biên quan. Y mặt đẹp tính ác, lạnh lùng vô tình, thủ đoạn tàn nhẫn khiến địch nhân vừa nghe tên đã sợ mất mật. Nhưng đồng thời y cũng là người trọng đãi hiền tài, quan tâm thuộc hạ. Trong lúc dưỡng thương, y giấu giếm thân phận cùng ăn uống, sinh hoạt chung với các tướng sĩ. Ngày hôm đó, có một “tên nhóc” trông rất “được” đi tới trước mặt y, tên này móc ra một bảng thực đơn: “Hì hì, anh đẹp trai, muốn ăn gì nào?” “Thịt kho Đông Pha hả? Không được, võ tướng mới được ăn.” “Sườn xào chua ngọt sao? Không được, vẫn chỉ có võ tướng mới được ăn.” “Ây, tên lính quèn anh cũng ngang ngược phết nhỉ? Anh trừng tôi làm cái gì? Dù anh có đẹp trai thì cũng vô dụng thôi, tôi là người rất có nguyên tắc đấy nhá.” Hạ Vân Sâm: “…” Mấy tháng sau, Hạ Vân Sâm - người sớm đã bại lộ thân phận Chỉ huy sứ, bắt chước giọng điệu của cô nói: “Không được, em phải thành thân với tôi mới có thể ăn.” Giang Đình: Ô cê, am phai.
Rất nhiều năm sau, đối mặt với phóng viên tạp chí [TIME], Dịch Gia Di sẽ nhớ lại một buổi chiều cách đây rất lâu đó, cái ngày mà tổ trưởng tổ án dẫn cô đi xem thi thể… Một khắc ấy, cô nghe được tiếng kêu rên của người chết, nhìn thấy rõ gương mặt của hung thủ, sở hữu năng lực tái hiện lại hiện trường hung án trong đầu. Từ đó về sau, Hương Giang mất đi một nữ cảnh sát văn chức nhỏ đi làm chỉ thích uống trà buôn chuyện, tan làm thì đi hẹn hò dạo phố, lại có thêm một ánh sáng của giới cảnh sát gặp án tất phá được… Tổ trưởng tổ trọng án: Sao em biết anh ta là hung thủ? Dịch Gia Di: Vì đó là một đêm mưa (lược bớt quá trình suy luận tám trăm chữ)… cho nên chân tướng chỉ có một… Cả người hung thủ chấn động, sắc mặt thay đổi, kinh hoàng sợ hãi, không còn lời gì để ứng đối, đành giơ hai tay ra, buồn bã đền tội. Trong lòng Dịch Gia Di: Xin lỗi, trước đó toàn là tôi lừa hết đấy… Có câu giải thích chính là che giấu, che giấu chính là kể chuyện xưa! Phá án giống như làm đề toán vậy, người khác cứ dựa theo điều kiện đã biết để dẫn đến kết luận thôi. Còn cô là trực tiếp biết đáp án, toàn bộ quá trình giải đề toàn dựa vào chém gió… Liều mình diễn, giả làm thám tử, lừa hung thủ… không từ mọi thủ đoạn cũng thật khó quá! Phóng viên [Minh Báo]: Giới cảnh sát Hương Giang gọi cô là “nữ Gia Cát,” nói cô đa mưu túc trí gần như là yêu nhân, cảnh sát Dịch thấy thế nào? Dịch Gia Di: Ha ha ha, tôi chỉ là một người bình thường (có siêu năng lực) mà thôi. Phóng viên: Nghe nói cánh cổng lớn nhà cảnh sát Dịch bị hai kẻ xấu hắt sơn, ngay cả đội Phi Hổ cũng đã hành động rồi. Dịch Gia Di: Ha ha ha, đó chỉ là cảnh sát chính nghĩa bảo vệ cuộc sống thường ngày của dân thường mà thôi. Phóng viên [Nhật báo Hương Giang]: Nghe nói con trai của gia đình giàu nhất Hương Giang làm ngôi sao mới nổi và… cũng đang theo đuổi cô? Xin hỏi cô ngưỡng mộ vị nào hơn? Dịch Gia Di rùng mình một cái, nghĩ đến cơn giận của vua ghen tuông cũng không dám chậm trễ, vội vàng ngồi nghiêm chỉnh, nhìn thẳng vào ống kính, đáp một cách hùng hồn hữu lực: “Tất cả đều là tin đồn! Thân là cảnh sát dấn thân vào sự nghiệp chính nghĩa, trong lòng tôi chỉ có lần tìm hung thủ, bảo vệ an toàn cho dân chúng chứ không có lòng nữ nhi tình trường gì hết.” … Tag: Xuyên qua thời không, ngọt văn, sảng văn, văn niên đại. Một câu tóm tắt: Ta là bảo bối của giới cảnh sát! Khắc tinh của tội ác! Lập ý: Lòng hướng về chính nghĩa, không sợ điều chi.
Diệp Tố xuyên vào một quyển tiểu thuyết tiên hiệp, nàng nhập gia tùy tục, cẩn trọng tu hành, khi rảnh rỗi thì đi xem nam nữ chủ yêu yêu đương đương, phân phân hợp hợp. Cuộc sống trôi qua vui vẻ thoải mái, còn có phim thần tượng cẩu huyết để xem. Trăm triệu không nghĩ tới Yêu giới có một con rắn nhỏ giả mạo làm người, tới Thiên Cơ Môn làm đệ tử, nhưng không ngờ công lực của rắn nhỏ lại không ra gì, yêu khí tỏa ra bốn phía, đuôi rắn thường xuyên lơ đãng mà thò ra. Là một người yêu hòa bình, tâm niệm tam giới đều bình đẳng, Diệp Tố vì để bảo vệ cho rắn nhỏ không bị sư môn tiêu diệt mà phải thường xuyên giúp hắn che giấu yêu khí, che đuôi rắn. Diệp Tố: Tâm mệt. Đại yêu Du Phục Thời trà trộn vào Thiên Cơ Môn, thường xuyên cố ý lộ ra bản thân mình là xà yêu, muốn nhân cơ hội đó sinh sự, nhưng ở Thiên Cơ Môn lại có một người không ra bài theo lẽ thường, mỗi khi hắn cố tình lộ ra yêu khí, người nọ sẽ dùng chân khí che lại khiến cho không ai trong Thiên Cơ Môn phát hiện ra. Du Phục Thời hắn không làm thì thôi, đã làm thì phải làm tới cùng, dứt khoát lộ ra chân thân, hù chết nhân sĩ chính đạo thích hành thiện này, kết quả đuôi rắn vừa mới toát ra, người nọ đã lấy quần áo bọc lại, còn ở dưới quần áo sờ sờ cái đuôi của hắn! Quả nhiên, Thiên Cơ Môn đều là một đám háo sắc ra vẻ đạo mạo, cả xà yêu cũng không buông tha!!! Nhắc nhở chống sốc: trong truyện này chỉ có phân vai chính và vai ác, không viết tình tiết ngươi tốt ta cũng tốt, mọi người là chị em tốt của nhau. Nhân vật có tốt có xấu, tất cả đều là vì phục vụ cho cốt truyện, ngoài ra ta còn hắc nguyên nữ chủ, hắc tới bến luôn!
Giới thiệu: Tống Minh Nguyệt nổi tiếng khắp làng trên xóm dưới là một cô gái kiêu ngạo, gả cho người ta nhưng cũng không làm việc. Nhưng không ai biết, Tống Minh Nguyệt là xuyên thành nữ phụ cùng tên bị chết do nhảy sông trong cuốn tiểu thuyết trên mạng về quân tẩu những năm 80, người cứu cô là một người đàn ông khoẻ mạnh nhất ở thôn bên cạnh, cũng anh trai khiêm bàn tay vàng của nữ chính trong tương lai. Trong đêm tân hôn, Tống Minh Nguyệt rưng rưng nói: “Anh nếu không thích em, qua mấy năm chúng ta sẽ ly hôn.” Vệ Vân Khai nhìn vào đôi mắt ướt đẫm của cô, khẳng định nói: “Anh nhất định sẽ cho em một cuộc sống tốt nhất.” Anh cũng không nuốt lời, nắm tay cô cùng nhau làm việc chăm chỉ để đạt được cuộc sống tốt nhất, nam chính, nữ chính, phản diện tất cả đều dẹp sang một bên.
Kiếp trước bị tra nam lừa gạt, chết thảm. Trùng sinh trở lại, cô lạnh lùng tàn nhẫn, từng mối thù kiếp trước đều được báo đáp. Cô thỏ trắng nhút nhát hóa thân thành tiểu yêu nữ lạnh lùng, nhưng lại trở về nguyên hình trước mặt người đàn ông đó. Hai mục tiêu lớn nhất đời này của cô là báo thù và thu phục Cung Việt Thần. "Nghe nói em muốn thu phục anh?" "Không... không, em muốn báo thù trước, sau đó... thu phục anh!" Người nào đó khẽ kéo cổ áo choàng ngủ ám chỉ, "Thù của em anh sẽ báo, bây giờ em có thể đến thu phục anh rồi, lại đây!" "..." Không ngờ, có một ngày hai mục tiêu của cô lại hợp thành một! Thu phục Cung Việt Thần là vạn sự đại cát! Cảm ơn các bạn đã đọc và quan tâm!
Từ nhỏ Khương Lệ Vân đã muốn làm người có tiền, mặc dù lúc trẻ long đong, nhưng về sau chăm chỉ phấn đấu cũng kiếm được tài sản trăm triệu. Chỉ là cô gả nhầm cho người xấu, còn bị tra nam làm hại nửa người tàn phế, nếu không có Phùng Dịch – Người lớn lên từ nhỏ với cô không rời không bỏ chăm sóc cho cô, chưa chắc cô đã có thể sống sót. Cho dù có Phùng Dịch, cô cũng mất sớm. Đời này của cô tràn ngập tiếc nuối. Lại lần nữa mở mắt ra, cô quay về năm 1987, ngày thứ hai sau khi cùng tra nam xem mắt. Lúc này cô còn trẻ, sống trên mảnh đất này, có vô số cơ hội buôn bán chờ cô khai thác. Lần này cho dù là hôn nhân hay sự nghiệp, cô đều sẽ đi rất thuận lợi. … Sau khi sống lại Khương Lệ Vân từ chối tra nam, sau đó nhìn Phùng Dịch nhà hàng xóm vừa đen lại vừa gầy thở dài một tiếng. Một Phùng Dịch đời trước có thể chăm sóc cô ổn thỏa, bế một người hơn năm mươi kilogram như cô đi lại tự nhiên, bây giờ lại như cây trúc vậy. Cô có thể làm sao bây giờ? Chỉ có thể nỗ lực nuôi anh cường tráng. … Cha Phùng Dịch mất sớm, mẹ dẫn theo anh tái giá, trong nhà có năm đứa nhỏ, anh là đứa nhỏ không được coi trọng nhất, ngoại trừ Khương Lệ Vân nhà bên, không ai để ý đến anh. Mộng tưởng lớn nhất của anh chính là có thể cùng Khương Lệ Vân kết hôn, nếu như không thể kết hôn, đời này đi theo Khương Lệ Vân cũng được. Bắt đầu từ ngày nọ, Khương Lệ Vân đút cho anh ăn… Phùng Dịch hạnh phúc đến mức sắp hôn mê. … Người trong thôn đều thấy rất rõ ràng, nhà họ Phùng sẽ không để cho một kẻ vướng víu như Phùng Dịch cưới vợ, Phùng Dịch nhất định là một kẻ độc thân đến già. Kết quả: Phùng Dịch đem mình “gả” ra ngoài, gả cho cô con gái nhà họ Khương. Theo nhà Khương lão tam càng lúc càng có tiền, anh cũng trở thành người đàn ông khiến cho người ta hâm mộ nhất.
[Hiện Đại + Thị Giác Nữ Chủ + HE + Đọc Tâm + Sảng Văn] Giới thiệu vắn tắt: Thân là nữ xứng ác độc cuồng anh trai chuẩn bị nhận lấy cái chết, một ngày này đám anh trai bị cô ép đến hắc hóa thế mà có thể nghe thấy tiếng lòng của cô? Kiều Sở Sở đứng trên đài cao nghịch tóc: “Các anh mãi mãi là anh trai của em, em phải chết trước mặt anh, để cho các anh vĩnh viễn không quên được em!” Nhưng thứ mà bảy anh trai tuyệt mỹ nghe được lại là: [Ha ha ha, bye bye các anh, em có trăm tỷ tài sản, em có thể trở thành phú bà! Mà các anh cứ việc ở lại thế giới này chịu khổ chịu tội đi! Dù sao tương lai các anh đều chết không yên thân!] Kết quả cánh tay cô bị một người bắt lấy, cô sững sờ ngẩng đầu, các anh trai túm chặt lấy cánh tay cô: “Nói tỉ mỉ xem làm sao bọn anh chết không yên thân!” Kiều Sở Sở: “?” Nhìn thấy nữ chính, Kiều Sở Sở nghĩ: [Đây chính là người phụ nữ mà khiến đám anh trai mình vừa thấy đã yêu à, bọn họ sẵn lòng vì cô ta mà chết đi, ôi chao, haiz!] Bảy người đàn ông đều ăn nhịp nhìn về phía nữ chính: ? Chỉ dựa vào người này à? Nhìn thấy nữ xứng ác độc số hai, vẻ mặt cô tràn đầy đồng cảm: [Mặc dù bây giờ cô và nam chính lưỡng tình tương duyệt, nhưng nam chính sẽ ngoại tình về mặt tinh thần, nữ chính tiểu tam thượng vị, mà cô tự sát thân vong!] Đại tiểu thư nữ hai đang tiêu sái: ??? Nhìn đám đại lão trâu bò, cô thở dài: [Mặc dù đám đại lão các người rất có phong cách, đáng tiếc chẳng mấy chốc lại bị nữ chính làm hại chết thảm đầu đường.] Đám đại lão trâu bò: ??? Rất nhanh Kiều Sở Sở phát hiện ra các anh trai đã thay đổi, trở nên bắt đầu cưng chiều cô, bên người cô còn có nhiều thêm một đống lớn đại lão nhân vật phản diện, mỗi ngày quấn lấy cô, giống như đang cày hảo cảm của cô. Chẳng những như thế, vì sao nam nữ chính lại bị bọn họ liên hợp làm cho phá sản + chết thảm đầu đường? Kiều Sở Sở sững sờ quay đầu, chỉ thấy một đám lão đại và các anh trai cưng chiều nhìn cô cười: “Bởi vì bọn anh có em.” Kiều Sở Sở: “Hả?”
VĂN ÁN CP: Tiểu thư mèo vừa yêu kiều vừa dịu dàng x Từ tiên sinh phúc hắc Trong bức tranh là một gia đình ba người hài hòa, cô gái xinh đẹp điềm tĩnh tựa vào vai một người đàn ông tao nhã lịch sự, trong tay của người đàn ông ôm một con mèo xiêm la cao quý. Đúng, không sai đâu, Nguyễn Nặc xuyên qua thành con mèo kia. Nhân vật phản diện thủ đoạn độc ác, đối với người nào cũng không lưu tình, chỉ ngoại trừ nữ chính. Nhưng Nguyễn Nặc không phải nữ chính, cô ngay cả người cũng không phải là, vì vậy cô chỉ có thể bỏ chạy. Từ Kha liếm liếm môi: Trốn sao? Nguyễn Nặc tự giác chui trở lại trong ngực anh: Đào, đào có ăn được không? *Đào (逃) và đào trong quả đào (桃子) có phát âm giống nhau. Vở kịch nhỏ: Buổi sáng. Nguyễn Nặc dạng mèo lười nhìn cây chọc mèo đang quơ qua quơ lại trước mặt mình. "Meo meo." Không muốn. "Tức giận, hm?" Từ Kha vuốt ve cái đầu mềm mại đầy lông của nó. "Meo meo meo meo meo meo meo." Trong lòng anh không có đếm số sao. Từ Kha nhìn con mèo đang xù lông này, nụ cười dần sâu hơn. Ban đêm. Nguyễn Nặc nhìn người bị anh ấn vào trong ngực hôn đến mức không thở nổi. "Em muốn." Nguyễn Nặc nhát gan không dám nhìn anh. "Không hối hận?" Từ Kha bóp cằm của cô. "Không hối hận, ưm..." Đầu óc rối bời.
Tên truyện: Căn Bệnh Này Có Tên Là Yêu Em Chuyển ngữ: Thanh Ninh GIỚI THIỆU TÓM TẮT Hẹn hò nửa năm, vì bạn trai có dục vọng khống chế quá mạnh nên tôi viện lý do thực tập để chia tay. Một tháng sau, que thử thai hiện hai vạch. Tôi mang tâm thế chuẩn bị chịu đòn, quyết định nói cho mẹ mình biết, nhưng vừa về đến nhà đã thấy bạn trai cũ đang ngồi trên sô pha cười híp mắt nhìn tôi. Mẹ vỗ bốp một phát vào mông tôi: “Mau, gọi cậu đi.”
Giới thiệu: Giang Ngư có huyết mạch Thần Nông xuyên thành một pháo hôi qua đường Giang Ngư suất diễn không vượt quá một chương trong một cuốn sách tên là《Tầm tiên》. Tình tiết trong quyển sách: Trong tông môn, đệ tử nội môn Giang Ngư ghen ghét nữ Cơ Linh Tuyết, ra tay hạ sát thủ, bị Linh khí hộ thân của Cơ Linh Tuyết phản sát, Kim Đan vỡ vụn, đại đạo vô vọng. Tiên đồ đoạn tuyệt, còn bị trục xuất khỏi nội môn, sung quân đến Linh Thảo Viên. Giang Ngư nguyên bản hộc máu mà chết. Giang Ngư hiện tại…… Sau khi nàng cẩn thận dò hỏi Linh Thảo Viên là nơi như thế nào, bừng tỉnh hiểu ra, nhanh nhẹn thu dọn hành lý. Theo người chứng kiến nói: Lúc Giang Ngư rời đi bước chân nhẹ nhàng, mặt mày hớn hở, gấp không chờ nổi. Đồng môn thổn thức: Giang sư tỷ chịu kích thích quá lớn, hình như đã điên rồi. Giang Ngư hư hư thực thực điên rồi: Ha ha ha ha ha ha ha! Thân tu sĩ Kim Đan, hiện tại nàng thức đêm không lo trọc đầu, ăn đồ ăn ngon không sợ béo, không lo đau ốm, xử lý việc nhà có thuật hút bụi, chú làm sạch. Mỗi ngày dưỡng hoa chơi cỏ, linh trà điểm tâm phối với thoại bản, linh sủng xinh đẹp tùy tiện loát, còn có vô số linh điền chờ nàng đi trồng! Đây là cuộc sống thần tiên sao! Đồng môn ngày xưa hận sắt không thành thép: “Sư tỷ, ngươi suy sút như thế, thọ nguyên của tu sĩ Kim Đan chỉ có 800, đến lúc đó……” Giang Ngư ngẩn ngơ. Mình còn có thể nằm ngang 700 năm nữa? Còn có chuyện tốt như thế này sao!
Văn Trạch Tài là một thầy đoán mệnh, tức vừa là thầy tướng vừa là thầy tử vi. Thầy tướng là xem tướng mạo đoán vận mệnh. Thầy tử vi là dựa vào các thuật bói toán để tiên đoán tương lai và hoá giải kiếp nạn.Văn Trạch Tài vừa tỉnh dậy đã phát hiện mình xuyên về thập niên 70 trở thành một nam thanh niên trí thức. Điều đáng nói nam thanh niên trí thức này vốn là một gã chó chui gầm chạn, lại còn hay đánh vợ đánh con, có thể nói không có khốn nạn hơn chỉ có khốn nạn nhất! Thở dài ngao ngán, đã tới nước này Văn Trạch Tài chỉ còn cách tự lực cánh sinh, dùng chính nhân phẩm của bản thân làm thay đổi cách nhìn của mọi người, đồng thời dựa vào bản lĩnh đoán mệnh giúp người nhà thoát nghèo làm giàu. “Văn thanh niên trí thức trong thôn mấy người còn đánh vợ con không?” “Cái gì mà Văn thanh niên trí thức, giờ người ta đã là Văn đại sư rồi!” “Hả?!” Chú ý: 1. Thị giác nam chủ. 2. Nam chủ là đại sư đoán mệnh, từ trong thôn cho đến trong thành. 3. Niên đại văn tư giả thiết hư cấu nhiều, dân thích săm soi không nên vào, hy vọng mọi người vui vẻ đọc truyện. Tag: Trọng sinh,Ngọt văn,Sảng văn,Niên đại văn
Sau 7 năm xa nhà, Nguyễn Lưu Tranh trở về thành phố nơi cô sinh ra và trở thành bác sĩ thực tập khoa Thần Kinh của bệnh viện Bắc Nhã. /n Ở đây cô gặp lại chồng cũ mình – Ninh Kiêm là một trong những bác sĩ giỏi nhất của bệnh viện. Anh chủ động làm cố vấn cho cô, xem như là sự bù đắp cho hôn nhân thất bại mà anh gây ra. /n Còn Nguyễn Lưu Tranh cũng không còn là học muội e lệ, người con gái yếu đuối năm xưa. Cô có trách nhiệm của mình, cùng thời điểm kiên trì cho dù là cứu chữa bệnh nhân hay đối mặt với tình cảm.
Giới thiệu: Hải cảng vô danh tồn tại nguy hiểm không thấy thùng hàng chất đống phát ra mùi tanh hôi, thuyền viên đột nhiên phát bệnh bắt đầu tấn công người khác, màn hình ánh sáng trống rỗng xuất hiện trước mặt Phù An An nói cô biết đây là một trò chơi sinh tồn. Phù An An cho rằng đây chỉ là một giấc mộng, tỉnh lại tất cả sẽ biến mất. Thẳng đến khi trò chơi nói cho cô biết rằng: Không tuân thủ quy tắc trò chơi sẽ chết, không sống qua ba mươi ngày trong trò chơi cũng sẽ chết…… Du thuyền không biết trước nguy hiểm Đảo hoang làm người hít thở không thông Sinh vật bên trong sương mù Hồng thùy nuốt hết tất cả.... Làm sao để sống sót vượt qua thiên tai nhân hoạ trong hoàn cảnh tài nguyên thiếu thốn? Ps: Nữ chủ là cao nhân độn hàng hóa, giá trị may mắn đạt level Max mà nam chính là đại lão, hệ người chơi nhân dân tệ, vô hạn trò chơi sinh tồn. CP: Phù An An x Phó Ý Chi.
Vân mạt nhìn vào tài khoản trống trơn của nói. Khách hàng A: “tránh ra, tất cả động vật đều đã chuẩn bị thành tinh, ngươi còn muốn hãm hại, lừa gạt.” “Cô gái này, cung phu thê của chồng ngươi dương khí quá nặng, ngươi phải cẩn thận những người bạn trai bên cạnh hắn. “ Vân mạt nói lời tâm đắc. Khách hàng B: “Ngươi…. Ngươi là đồ tiểu nhân, ta muốn tố cáo ngươi tội phỉ báng.” “Vị khách này ngươi chuẩn bị có khó khăn rất lớn, sợ gặp huyết quang tai ương.” Vân mạt tay cầm ba đồng tiền, không ngừng cố gắng nói. “A… huấn luyện viên, như thế nào lại là ngươi?” Huấn luyện viên: “Thử tính xem hôm nay ngươi sẽ chạy bao nhiêu km...?” Vân Mạt … Mấy ngày sau đám khách hàng, vội vã tìm Vân Mạt “Nàng nương chuyên đoán mệnh đâu! Mau cứu mạng…” - --------------------------------------------------------------
Một thiếu niên mang trong mình bao khát khao và mơ mộng, một chàng trai nuôi mộng có thể tiến vào Thánh địa Võ phủ, cũng có thể theo đuổi võ học đến cực hạn. Nhưng mà nhân tài tầng tầng lớp lớp, chưa kể còn có đám con cháu thế gia dựa vào gia tộc đế tranh đoạt quyền lợi, thì một thiếu niên nho nhỏ như hắn làm gì còn chỗ chen chân. Tông môn truyền thừa giữ bí mật nghiêm ngặt, công pháp hạch tâm không truyền ra ngoài, chỉ vì để tông mông mình luôn phát triển và lớn mạnh. Ở Thiên Diễn Đại Lục công pháp truyền thừa khó được như vậy, dù tiến vào võ phủ và tông môn, muốn học được võ học đỉnh cấp lại dễ vậy sao? Ma Phương nho nhỏ đến từ Thần Vực, mở ra một thế giới của người mạnh. Công pháp muốn học, vậy đi học cao cấp nhất. Nghề nghiệp sinh tồn muốn chọn thì phải chọn thứ mà người khác đều không biết! Quyết đấu nhiệt huyết, cạnh tranh của thiên tài. Thương mang ba xích, thẳng tiến ngàn dặm, võ đạo cực hạn, độc bộ thiên hạ!
Giới thiệu: Ôn Cố rút thăm trúng thưởng được một căn nhà trên núi. Cô mừng rỡ như điên, cho rằng mình đã đánh thức thuộc tính “Cẩm lý” rồi. Sau khi vào ở lại ngoài ý muốn phát hiện thôn dân thôn Ngô Đồng đều là phi loại hung tàn dị thường, mà cô thì nhanh chóng biến thành chủ nhân của núi Ngô Đồng, không chỉ gánh trọng trách khôi phục vinh quang của núi Ngô Đồng, còn phải phụ trách nuôi sống người già ốm yếu trong thôn. “Đời này tôi sẽ không bao giờ tin tưởng rút thăm trúng thưởng miễn phí nữa.” “Đời này tôi sẽ không bao giờ muốn làm cẩm lý nữa.”